Saturday, May 12, 2007

Cham diem Dong Hanh




Gan het han ma hom nay moi nguoi cham diem duoc. Them cai cam giac ngay xua qua, ca Dong Hanh quay quan voi nhau ngoi doc ho so, khong khi rat nghiem tuc nhung lai gan gui, dam am. Co nhung luc tat ca pha len cuoi khi bat gap nhung cau chu ngay ngo, ngo nghinh cua cac em, lai co nhung luc ca phong lai lang han di, thay song lung lanh buot khi ai do doc mot hoan canh qua tham thuong...

Gio ngoi cham diem online, danh phai mot minh gam nham cam giac cua minh, chang chia se voi ai duoc ca. Nam nay chat luong ho so cung ko tot lam, hy vong la doi song chung cua cac em deu kha len. Den ho so cuoi cung thi doc duoc mot bai viet xuc dong, to post len day de moi nguoi tham khao nhe.

Bạn nào muốn đọc các hồ sơ ĐH đợt này thì vào đây nhé

http://donghanh.free.fr/DongHanhKiXII/DaXuLy/BKTPHCM/

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

" Có ai trong đời mà không từng mơ ước? Dù lớn hay nhỏ, dù nghẻo khổ, bần cùng cũng như giàu sang, phú quý... Mỗi người đều có cho mình những ước mơ riêng. Đối với tôi, ước mơ hiện tại là được tiếp tục trên con đường Đại Học.

Được sinh ra trong một gia đình khó khăn, từ khi bước vào mẫu giảo thì ba tôi vì 1 cơn bệnh nặng đã qua đời. Mẹ tội đã vất và nuôi 3 chị em tôi khôn lớn. Hàng ngày, mẹ phải dậy sớm cơm nước để ra đồng. Giữa cái nắng oi bức, những giọt mồ hôi của mẹ cứ không ngừng nhỏ xuống. Và những giọt ấy càng khiến chị em tồi thương mẹ nhiều hơn... thế là chị 2 đã nghỉ học để giúp mẹ những công việc nhà. Và ở nhà chỉ có 1 mình tôi đuợc đến trường. Những lúc ấy, tôi tự nhủ rằng " phải cố gắng học thật giỏi, thật ngoan: cho mẹ vui lòng. Dù cuộc sống có vất vả, cơ cực, nghèo khổ đến đâu nhưng nhà vẫn cho tôi được tiếp tục đến lớp... Trong những ngày tháng ba tôi qua đời, mẹ tôi vừa là mẹ vừa là ba. Đôi vai mẽ như trĩu gánh, tuổi mẹ ngày một lớn, thế nhưng mẹ phải lo lắng mọi thứ... và đến năm tôi lên lớp 10, mẹ đã ngã bệnh. Mà kết quả xét nghiệm cho thấy:"mẹ đã bị lao phổi". Theo tôi được biết, căn bệnh ấy cần phải tĩnh dưỡng, phải ăn uống bổ dưỡng... chính lúc ấy, tôi muốn nghỉ học để đi làm kiếm tiền giúp mẹ. NHưng mẹ nói rằng:" đời ba mẹ đã cực khổ nên mẹ không muốn con phải giống như vậy nữa, con phải ráng học. Mẹ sống tới đâu thì lo cho con tới đó." Nhưng có lẽ qua lo lắng mà bệnh của mẹ ngày một nặng. Me ho ngày một nhiều, và những lần như vậy là những lần ho ra máu. Nó như xâu xé tôi. Tôi đã khóc rất nhiều và nói rằng:" mẹ phải chờ con đậu đại học, phải chờ con thành đạt trong cuộc sống để phụng dưỡng mẹ lúc xế chiều." Cho đến khi có kết quả thi đại học cũng là lúc mẹ tôi đã bước sang "thời kì cuối" của bệnh lao phổi. Cầm giấy báo nhập học trên tay, tôi tự nhủ:" con... con đã không phụ kì vọng của mẹ." Mẹ tôi rất vui và đã khóc. Khóc vì con mình đã được bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Khóc vì không biết có đủ tiền cũng như sức khỏe để lo lắng cho tôi đến năm cuối hay không? Có thấy được tôi thành đạt trong cuộc sống? Niềm vui và nỗi buồn cứ lẫn lộn với nhau. Tôi nhớ có lần mẹ nói:" không biết mẹ chết rồi, ai sẽ lo lắng cho con?" Tôi đã khóc, khóc vì quá thương mẹ. Tại sao mẹ luôn nghĩ đến những đứa con mà không nghĩ gì cho riêng mình. "mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm!"

Sự khác nhau về cách thức cũng như phương pháp giảng dạy từ phổ thông sang đại chọ, mới bước đầu tôi đã không thích ứng được. Tôi bắt đầu chán nản, lại nghe tin mẹ bị lờn thuốc, phải chuyển lên bệnh viện Phạm Ngọc Thách để xét kí sinh đồ. Hiện tại mẹ tồi đang chờ kết quả xét nghiệm. Tôi càng lo, lo lắm, lo sợ một ngày nào đó mẹ sẽ rời xa chị em tôi... Tôi đã nghĩ đến mẹ, nghĩ đến căn bệnh của mẹ. Và có lẽ mẹ sẽ rất vui khi tôi học tốt. Đó sẽ là nguồn động viên tinh thần lớn nhất dành cho mẹ.

Thế là, tôi cố gắng hơn. Tuy kết quả không tốt lắm, nhưng tôi nghĩ rằng, học kì tiếp theo mình sẽ tiến bộ hơn. " Khó khăn là thử thách". Mẹ thường bảo thế. "Cái hay của mỗi người là cố nhìn ra được vấn đề. Tại sao mình lại bị kết quả xấu như vậy? Từ đó rút được kinh nghiệm cũng như tìm cách khắc phục mới.

Hiện tại tôi tìm đuợc một chỗ dạy kèm. Đó là dạy cho một em đương học lớp 11, 3 môn T-L-H với 3 buổi tối trong tuần. Tuy chỗ dạy có hơi xa, với chiếc xe đạp thì mọi chuyện đã ổn. Tôi tự hứa " phải cố gắng" để đỡ được phần nào cho mẹ. phải để cho mẹ yên tâm hơn vì tôi đã lớn, đã biết tự lo cho mình!

Đó là ước mơ của tôi. Ước mơ sẽ được tiệp tiếp bước trên con đường học vấn, để có nghề nghiệp thực sự: " kỹ sư hóa chất". Đầu tiên là phụng dưỡng mẹ lúc về già, sau đó là học tiếp lên cao nữa. Bởi theo tôi, muốn là một kỹ sư giỏi thì phải nhất thiết là một người con có hiếu với gia đình!

Và dù có được chọn là một trong những người được nhận học bổng Đồng Hành hay không. Nhưng tôi nói riêng và các bạn cùng các anh chị nói chung xin gửi đến các đàn anh, đàn chị đang sống và học tập ở nước ngoài cũng như các anh chị trong đội công tác xã hội, các phòng, ban... lời cảm ơn chân thành nhất, vì đã tạo ra những tổ chức để giúp đỡ cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn được tiếp tục học tập.

" DÙ CÓ ĐI CẢ ĐƯỜNG ĐỜI KHÓI BỤI

HÃY CỨ TIN HẠNH PHÚC Ở CUỐI ĐƯỜNG"

NTT

---------------------------------------------------------------------------------------------

5 comments:

  1. merde, Minh noi cham online moi nho la P chua cham diem,mai pahi nop roi ma dang ban :)

    ReplyDelete
  2. the thi cham di chu con gi nua Phuong.
    Hom nay chi len choi hong hot :), chang cham diem chi ngoi pha thoi, he he, chac la dot cham diem sau thi minh khong con duoc hong hot nua roi, nen la tranh thu con luc nao con len choi duoc thi phai len choi.
    Em o tren hoc truong nao the ha Minh?

    ReplyDelete
  3. Ho so thu 15 cua BK TPHCM chi Ha a

    ReplyDelete
  4. Hoat dong nay hay the Minh oi?? To cung dang dinh tim mot cai hdong tinh nguyen gi day o Chicago de thinh thoang lam cho biet them nua ve cuoc song ngoai kia :) Ban hien biet cai nao thi bao to nhe!
    (DND = do not disturb) hehe

    ReplyDelete
  5. hi hi, tot qua, dong chi bip mo 1 chi nhanh ben My di nhi? :)

    ReplyDelete