Sunday, December 30, 2007

Khi vo vang nha




Thanh qua (hay hau qua) cua "sap bo PhD de o nha theu giup vo".

Thursday, December 20, 2007

Ho so Dong Hanh: Nha toi khong giau nhung chua bao gio nghi den canh ngheo kho. Nhung ...

Lai mot canh ngo khac

Trang-1

Trang-2

Ho so Dong Hanh: Truoc day, khi em vua len 3 thi bo me da li di ...

Sau qua entry "lua tinh" cau page views cua moi nguoi, to thay ay nay voi luong tam nen quyet dinh chuoc toi bang mot loat entry nghiem tuc, cho den khi nao tim dc chu de cau khach hon thi thoi

Den hen lai len, hom qua lai ngoi cham diem Dong Hanh. Khac cai la nam nay co mot giam khao nua ngoi ben canh, co nguoi de ban luan cho no xom. Chi tiec la ko dc comment ve photo id cua cac em gai nhu hoi o X, va ko duoc hao phong cho diem thuong

--------------------------------------------------------------------------

Du-1 Du-2

Tuesday, December 18, 2007

Ca nha to di xem ... Vang Anh

Cu nguoi moi ta . O VN thi da rao ruc ca thang roi, cung da nguoi lanh ca thang roi, nhung o cai noi cach nua vong trai dat nay, moi su con rat moi me, boi cach xuat hien cua em y qua an tuong.

Cha la chu nhat vua roi, vo chong to doi tuyet xuong nui va Chicago museum of Contemporary Art de cap nhat gout nghe thuat cua thien ha. Di choi ca buoi, cung chang co gi dang noi. Den khi gan ve moi phat hien ra mot gian trung bay the hien y tuong "ket noi toan cau"

DSCN2788

Ke cung ko qua triu tuong, nhin day ro chang chit the nay ai chang doan la web, nhi. Thay tren tuong nghuech ngoac nhieu chu, hai vo chong chum dau vao xem Vietnam o dau. Tim mot luc, 4 con mat ( cong them ngan day cai mat kinh) tron xoe vi choang

DSCN2787

Ai doi xung quanh chu Vietnam chang thay Bac Ho, Tuong Giap, XHCN, Doi moi... hay Hanoi, Hue, Ha Long.... dau ca, ma thay em Vang Anh ngoi chom hom. Nao la "Nhat ky Vang Anh"," Vang Anh" nao la " Hoang Thuy Linh" ,"Phim" cung be lu bao chi phu hoa " Tintuc", "Vnexpress", "Tuoi tre","Vietnamnet"...Ko co cac vi nay thi lam sao em Vang Anh duoc ca the gioi biet den nhi. Chang hieu sao em y tai the, len dai, len bao, gio con ngoi ca trong bao tang cua nguoi ta nua. Tai that. ( Tai den noi minh chang xo mui dc gi ma van phai quang cao khong cong cho em y o cai blog nay con gi ) Dung la botay.com

Ngoai em Vang Anh ra thi dan trong VN con xuat hien mot lan nua trong bao tang, qua tac pham 12 trang do so liet ke 3 trieu cai ten, tuong trung cho nhung con nguoi VN chet trong chien tranh, de so sanh voi 58000 binh linh My duoc khac ten tren memorial wall o DC. Tro treu thay, 3 trieu cai ten nay duoc randomly generated from 4000 cai ten (that???) ma tac gia thu luom duoc. Doc nhieu cai ten thay meo ca mom.

Ke ra, "nghe thuat chi la anh trang lua doi", nhi?

Monday, September 24, 2007

Ừ thì Trung Thu




Trung thu chẳng có bánh nướng bánh dẻo, chẳng có cốm xanh chuối vàng, chẳng có 1 chục quả hồng nuốt ông lão 80. Lão này đành uống nước nho, ngâm mấy câu đồng dao vậy:

"Trung Thu là Tết thiếu nhi

Mà sao người lớn lại đi chơi nhiều

Chơi nhiều rồi lại làm liều

Để cho thế giới càng nhiều thiếu nhi"

Nhớ rằm tháng trước, 3h đêm lục đục bò dậy xem Nguyệt thực, vẫn còn buồn ngủ đến tận giờ

Friday, September 14, 2007

Kỷ niệm




Thời sinh viên, ai cũng có những kỷ niệm đẹp về bài vở, bạn bè, tình yêu, nhưng với những cựu sinh viên CNTN, có lẽ mọi người còn giữ trong mình những ấn tượng cực kỳ sâu nặng về hình ảnh những người thầy đã tận tụy chèo chống con thuyền CNTN vượt qua bao sóng gió áp lực để đưa từng lứa sinh viên tiếp bước vào đời. Đợt này, hệ CNTN đang kỷ niệm ( hay tưởng niệm ???) 10 năm thành lập, rất nhiều cựu sinh viên bị sốc trước tin hệ CNTN sẽ không đón SV mới và tìm mọi cách vận động nhằm vớt vát những hy vọng cuối cùng. Còn với tớ, tớ cảm thấy chẳng thể thay đổi được gì nữa, chỉ muốn nhân dịp này bày tỏ tấm lòng tớ tới những người thầy tớ (cũng như mọi người) vô cùng kính trọng, những người mà lâu nay tớ không có điều kiện giữ liên lạc, nhưng vẫn luôn xuất hiện trong đầu tớ mỗi khi tớ nghĩ điều gì liên quan đến giáo dục.

Lần đầu tiên tớ gặp cả 3 thầy trong ban điều hành là hôm khai giảng lớp K3, sau 1 tuần ngồi ở Khoa Lí mà cứ thấp thỏm mong được nhẩy lên lớp CNTN xem nó thế nào. Ấn tượng đầu tiên về bộ ba ban điều hành là … 3 thầy giống bộ ba ông Tam Đa quá . Bậy nhỉ, hôm đấy tớ cứ tự cười mãi về cái hình ảnh đấy, chẳng biết có ai giống tớ không, nhưng càng ngày, tớ càng thấy sự so sánh đấy của tớ là có lí.

Ông Phúc là người tớ biết đầu tiên, từ hồi học đội tuyển lớp 11. Từ hồi đó tớ đã thấy ở thầy toát lên một nét giản dị, nhẹ nhàng, nhưng có cái thần thái mà ai cũng phải nể phục, tôn trọng. Với đời, thầy là người trung dung, không màng danh vọng, quyền lực, nhưng trong nghiên cứu, thầy hết sức cuồng nhiệt với những ý tưởng khoa học, và luôn bền bỉ kiên trì theo đuổi đến cùng những gì mình đang làm. Thầy là một nhà khoa học chân chính, trung thực, không bao giờ bị thiên lệch bởi những yếu tố ngoài khoa học. Tính cách công bằng đấy của thầy còn thể hiện cả qua cách thầy đánh giá học sinh. Gần gũi hay xa cách, yêu quí hay lảng tránh, học sinh thể hiện với thầy thế nào cũng được, nhưng khi nhận xét, viết thư giới thiệu hay trao học bổng, thầy cứ qui từ năng lực mà ra. Nhóm Lí bọn tớ có may mắn khi được gần gũi thầy nhiều hơn, không cảm thấy thầy lạnh nhạt, nguyên tắc như cảm nhận của các nhóm khác. Đến thăm nhà thầy cô luôn được đón tiếp bằng những câu chuyện rất thú vị, cho dù quanh đi quẩn lại chỉ toàn Vật Lí. Những cũng từ những câu chuyện đó mà bọn tớ học được thêm rất nhiều. Chính thầy là người đầu tiên đã chỉ cho tớ thấy cần có sự hài hòa giữa lí thuyết và thực nghiệm, giữa ý tưởng và công cụ toán học. Hai năm đầu cử nhân, nhai đi nhai lại quyển CSVL nhưng không đứa nào nhóm lí dám khinh thường, bất cứ lúc nào thầy cũng có thể chiếu tướng bọn tớ bằng những câu hỏi khó nhằn từ những hiện tượng tưởng như ai cũng hiểu. Tớ gắn thầy với hình tượng Ông Phúc vì phía sau thành công (hoặc triển vọng thành công) của đa số sinh viên cử nhân luôn có dấu ấn của thầy. Thầy không chỉ gây ảnh hưởng lên sinh viên qua những bài giảng, kiến thức, phương pháp mà thầy truyền đạt, thầy còn là người nâng đỡ đường đi cho rất nhiều người. Nhờ mối quan hệ của thầy, sinh viên cử nhân được biết bác Trân, bác Sơn và biết đến trường X. Nhờ mối quan hệ của thầy mà sinh viên cử nhân có học bổng Odon Vallet và của bác Vân. Rồi những summer school với sự có mặt của nhiều nhà khoa học nổi tiếng thế giới đã mở mang tầm nhìn và đem lại rất nhiều khích lệ cho sinh viên.

Ông Lộc, hiển nhiên sẽ gắn với cái gì đó Tài, Lộc. Hệ CNTN từ khi thầy lên làm trưởng ban có vẻ thoáng, cởi mở và đón nhận nhiều cái mới. Về cá nhân thầy, cái Lộc đấy thể hiện qua tính cách phóng khoáng, tinh đời của thầy; qua cách thầy enjoy cuộc sống ( tớ không tìm được từ nào hay hay, dùng hưởng thụ ở đây sợ có bạn nghĩ xấu) và qua cả chuyến đi Pháp thăm trường X của thầy cô. Đón thầy cô ở X, hay chạy qua chạy lại chỗ thầy cô và thỉnh thoảng ngồi ăn cùng thầy cô, tớ mới nhận thấy thầy sâu sắc, quan tâm và nhớ sinh viên nhiêu hơn tớ tưởng. Thầy sống với sinh viên, thật và gần gũi. Đến nhà thầy hay được uống rượu, tán đủ chuyện đời. Có lần còn được cô nấu cho ăn nữa, rồi cô toàn nói là sẽ giới thiệu sinh viên của cô cho cả lũ: học trò do cô đào tạo ngoan, hiền và nấu ăn khéo. (Tiếc thật, mình chưa kịp xơ múi gì đã phải đi rồi). Uống rượu với thầy thì thôi rồi, xôm phải biết. Anh em nào đến nhà Đào Hà K2 hôm thầy ở Paris thì chắc không quên được câu hát của thầy: “Tây Nguyên có cái nắng, có cái gió, không có cái ĐÓ, anh lên đây làm gì :D” Còn về khoa học, ân tượng đầu tiên của tớ về thầy là sự kết hợp hài hòa giữa Toán Học và Thơ Đường. Giáo trình giải tích của thầy bớt nặng nề đi rất nhiều bới những lời giới thiệu đầy thi vị. Hết mỗi chương lại hồi hộp đón xem thầy viết gì ở chương sau. Những khái niệm metric, compact, liên thông cũng bớt khô cứng bởi phong cách dạy rất “lãng tử” của thầy. Lên bục giảng, thầy chỉ kể chuyện rồi điểm qua ý chính của mỗi bài, thế mà nhờ đó bọn tớ học rất nhanh và thoải mái. Thầy còn cho sinh viên hiệu đính giáo trình, rồi cho trợ giảng nữa chứ. Bọn tớ thấy mình oai ác. Cùng với Đại số tuyến tính của thầy Hưng, môn giải tích của thầy là một trong những môn khiến bọn tớ oải nhất, thậm chí cực kỳ căng thẳng trong kỳ đâu tiên. Bọn nhóm Toán thì có nền tảng vững vàng nên học rất nhẹ nhàng, còn bọn Lí thì bò nhoài ra cũng không ôm hết bài. Nhưng chính sức ép đó đã làm bọn tớ vững vàng hơn rất nhiều, vượt qua được nó, bọn tớ tự tin hơn, nên khi sang X, kệ cho bọn Pháp nó tinh vi biết đủ thứ, tớ cứ từ từ mà tiến theo sức của mình, chẳng bị quá căng thẳng, nhưng cũng chăng ganh đua được với ai L.

Người cuối cùng là ông Thọ, biểu trưng cho sự bền bỉ, nhẫn nại và miệt mài gắn bó với hệ. Những lần tớ về, không kịp đến nhà thăm từng thầy, chỉ ghé qua hệ, và lần nào cũng gặp thầy, và chỉ có thầy . Mọi người đều nói, không có thầy, chắc chắn các thể hệ SV CN không gần gũi với nhau được như thế này. Thầy quan tâm đến gia cảnh từng đứa, thầy tâm lí ( và cũng rất tinh ý) biết rõ trong lớp có đôi nào đang cò cưa nhau. Thầy như người mẹ chăm lo cho lũ sinh viên xa nhà từng li từng tí. Thầy như người cha, bênh vực bảo vệ lũ con trước sự tấp công, chỉ trích từ bên ngoài. Thầy coi bọn tớ như con, và bọn tớ cũng đều coi thầy như người cha thứ hai của mình. Hi vọng nhũng tấm lòng của bọn tớ bù đắp được phần nào cho sự mất mát lớn lao của thầy cô.

Hồi còn ở nhà, đến hệ tớ luôn có một cảm giác yên ổn và được quan tâm. Hệ hơi khép kín so với bên ngoài, nhưng nó làm bọn tớ cực kì thoải mái: có bình lọc nước để uống, có phòng máy tính máy lạnh để dùng (và thỉnh thoảng ngủ trưa). Có 2 phòng riêng biệt để trưa đến con trai một bên, con gái một bên, kéo rèm vào ngủ. Đằng sau cái sự thoải mái đó tớ luôn cảm thấy có sự chăm lo của thầy, nên càng thấy yên ổn hơn. Thậm chí có đứa còn thấy yên ổn đến mức không sợ thi trượt các môn xã hội :D, tất nhiên là có đứa trượt, nhưng không có thầy, chắc còn nhiều đứa chết nữa. Kể cũng khổ thầy, chắc thầy cũng gặp nhiều rắc rối vì những chuyện linh tinh thế này. Lần thầy đưa bọn tớ đi thực địa, ngoài sự chu đáo chăm lo bữa ăn, chỗ ở, và cả chốn vui chơi cho bọn tớ, tớ còn nhận ra thêm vẻ trẻ trung, vui tính của thầy. Tớ không được chứng kiến hoàn cảnh sáng tác của kiệt tác của thầy, thực ra là không biết sự tồn tại của nó, đến khi vào blog của lão lão. Mượn về đây để mọi người biết thầy tớ thế nào

Trời mưa như chó *ái

Người đi như cóc nhái

Văn Nhân vẫn thư thái

Đứng *ái

Bài thơ của thầy làm cho từ ''thư thái" sau này trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết

Những ngày này, chắc các thầy cũng nhiều tâm trạng. Sinh viên bọn tớ còn trăn trở với sự sống/còn của hệ nữa là các thầy. Chắc là các thầy đã đấu tranh mạnh mẽ lắm, chắc các thầy đã nỗ lực rất nhiều, và khi kết quả không như ý muốn, chắc các thầy buồn lắm. Em chỉ muốn nói là chúng em cảm ơn các thầy rất nhiều, 3 thầy trong ban điều hành, và nhiều thầy cô khác đã tham gia và hỗ trợ hệ CNTN. Chúng em tự hào về những gì các thầy đã làm cho hệ. Hy vọng những tâm sự, suy nghĩ của các cựu SV CN nhân dịp này sẽ giúp các thầy mỉm cười với thành quả mà mình đã làm, và các thầy sẽ thanh thản hơn để hệ CN ra đi. Mai kia, theo chu kì thăng giáng của tạo hóa, khi xã hội có nhu cầu, một hệ cử nhân tài năng khác sẽ được ra đời và làm tròn phận sự của nó. Nếu đúng thời điểm, chúng em cũng sẽ dồn hết tâm huyết để có một hệ, giống hệ CNTN của chúng ta. Còn bây giờ, chỉ mong câu hát của thầy Tiến là sự thật: “Thầy không BUỒN, mà chỉ tiếc hệ không đi tiếp những ngày đắm say”

P/s: Các bạn không biết hệ CN đọc xong bài này có đoán được "ông" nào là "ông" nào trong ba ông Tam Đa ở ảnh trên không?

Friday, September 7, 2007

Cu nhan tai nang: Nhung nam thang khong quen

Mấy hôm nay, thông tin về cái hệ "cù nhầy, không học, thiểu năng" (CNKHTN) của trường "Tự nhiên học đại" nhà tớ xuất hiện dồn dập trên các blog và maillist tớ tham dự. 3 bài viết dưới đây đã được đăng ở nhiều nơi, những người vào blog của tớ và quan tâm đến CNTN thì đã đọc cả rồi, nhưng tớ vẫn muốn trưng lại ở đây, âu cũng là một hoài niệm về những năm tháng không quên.

Đọc những bài như thế này, cảm xúc về hệ cứ ập về, không kiểm soát được. Nhưng chẳng biết có thu xếp vứt mấy thứ linh tinh khác trong đầu để viết ra đây chia sẻ với mọi người được không. Sẽ cố.
-----------------------------------------------------

Tâm sự của thầy Nguyễn Duy Tiến, trưởng ban điều hành hệ, người đã gắn bó với hệ từ những ngày đầu tiên.

Những năm tháng không quên


“Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy”
(Thế Lữ)

Trong đời làm Toán của tôi có nhiều may mắn, nhưng có lẽ may mắn nhất đối với tôi là những năm tháng được làm Toán với những người trẻ tuổi, tài cao.

Năm 1965 sau khi tốt nghiệp Khoa Toán - Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội (ĐHTHHN), tôi được GS Hoàng Tuỵ (lúc đó ông mới 38 tuổi, là Chủ nhiệm Khoa Toán) phân công chữa bài tập Hình học lớp 9 cho khối phổ thông chuyên Toán (ĐHTHHN). Dạy lý thuyết Hình học là cố GS Hoàng Hữu Đường (1936-1987), dạy lý thuyết Đại số là GS Phan Đức Chính, chữa bài tập Đại số là GS Đặng Hữu Đạo. Đây là mô hình đào tạo mới, nên tất cả các thầy đều bỡ ngỡ vì phải biên soạn giáo trình cho học sinh giỏi. Thầy Hoàng Hữu Đường lấy một cuốn Hình học nổi tiếng của Pháp làm tài liệu chính. Ông đã dịch cho tôi tất cả các bài tập của sách này. Vì không biết tiếng Pháp, sách lại không có lời giải sẵn, tôi phải tự giải lấy từ A đến Z. Phải nói rằng đây là cuốn sách quý và bài tập trong đó rất hay. Lúc đó tôi còn rất trẻ (23 tuổi), khoẻ mạnh và hăng say, nên dù trong hoàn cảnh chiến tranh rất khó khăn ở khu sơ tán Đại Từ (Bắc Thái) tôi đã cùng những học sinh khối chuyên đầu tiên hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Sau đó tôi còn dạy thêm 3 khoá nữa (khóa 2, 3, 4). Nhờ làm việc với các bạn trẻ, tôi phải tự đào tạo lại bản thân mình, nhờ đó có đủ kiến thức và bản lĩnh làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài.

Thế rồi tôi không còn “duyên” dạy chuyên toán nữa, nhưng luôn gắn bó với các thày của khối: thày Nguyễn Vũ Lương, thày Phạm Văn Hùng, thày Doãn Minh Cường (ĐH Sư phạm), thày Mai Tư (ĐH Vinh), thày Nguyễn Dắc Liêm (Quốc Học Huế), thày Nguyễn Văn Thông và Nguyễn Duy Thái Sơn (Đà nẵng). Mối quan hệ này giúp tôi rất nhiều trong những năm tiếp theo.

Nhưng số phận lại “mỉm cười” với “duyên thầm” của tôi. Sau nhiều năm tháng kiếm sống ở nước ngoài về (1996), tôi được giao trách nhiệm làm Phó ban điều hành Hệ Đào tạo cử nhân Khoa học Tài năng. Tôi nhớ rất rõ, một hôm vào đầu tháng 6/1997, họp ở Viện Toán về trường ĐHKHTN, tôi được anh Đào Trọng Thi (lúc đó là Hiệu trưởng ĐHKHTN) cho đi xe cùng. Lúc ngồi trên xe, anh Thi hỏi tôi ”Trường ta sắp mở Hệ Đào tạo cử nhân Khoa học Tài năng (HĐTCNKHTN), anh có thể tham gia được không?” Tôi nhận lời và sau đó bắt tay vào công việc ngay. Trưởng ban điều hành HĐTCNKHTN là GS Đàm Trung Đồn (một nhà Vật lý có uy tín). Tôi và GS Nguyễn Văn Nhân (nhà Địa chất) làm phó cho GS Đồn. Ba chúng tôi làm việc ngày đêm và hết sức tâm đắc với công việc.Tôi nhận dạy Giải tích, thầy Đồn dạy Vật lý. Môn Toán do tôi phụ trách, nên tôi mời GS Nguyễn Hữu Việt Hưng dạy Đại số và GS Đặng Hùng Thắng chữa bài tập Giải tích giúp tôi. Thật may mắn GS Hưng và GS Thắng nhận lời ngay. Thày Nhân phụ trách quản lý sinh viên (rất tận tâm và tình cảm). Lại một lần nữa chúng tôi bắt tay vào biên soạn giáo trình mới cho HĐTCNKHTN. Thầy Đồn và tôi rất thống nhất quan điểm: trong 2 năm đầu phải lấy Toán Lý làm gốc, đặc biệt là Toán và coi trọng Tin học cho tất cả các ngành Toán, Lý, Hoá, Sinh, Khoa Học Trái đất. Tôi biết rằng đã hơn 30 năm kể từ khi lớp chuyên Toán đầu tiên được thành lập, trình độ sinh viên của Hệ đã tiến bộ vượt bậc. Có thể nói, về mặt kỹ thuật Toán sơ cấp họ còn giỏi hơn tôi. Nhiều sinh viên đã đạt giải trong các kỳ thi Quốc tế, Quốc gia, nên họ học rất nhanh. Vấn đề chính là phải viết được những giáo trình thích hợp và tìm tài liệu tham khảo tốt cho sinh viên. Điều tôi vui sướng nhất là lần đầu tiên Hệ có các sinh viên Toán, Lý, Hoá, Sinh, Địa chất học chung với nhau, đặc biệt là sinh viên Toán, Lý, Hoá sẽ có điều kiện hợp tác làm việc sau này (về sau một số cặp đã nên vợ nên chồng). Môi trường học tập tốt, được Nhà trường và các thầy cô quan tâm đầy đủ, nên sinh viên học hành chăm chỉ và tiến bộ rất nhanh. Tôi nhớ như in những khuôn mặt thông minh, sáng ngời của các em sinh viên khi nghe giảng bài, tiếp thu những kiến thức mới, hoặc chau mày suy ngẫm một điều gì đó chưa rõ (về không gian metric chẳng hạn).

Hệ mới thành lập nhưng tiếng vang đã bay sang tận Pháp (nhờ GS Đàm Trung Đồn). Hội Rencontres du Việt Nam liền cấp 30 suất học bổng cho 40 sinh viên của Hệ. Trường Ecole Polytechnicque (danh tiếng của Pháp) cử người sang tuyển chọn sinh viên đi học ở Pháp. Sinh viên đầu tiên đựợc lựa chọn sang Pháp học là Đỗ Quốc Anh (hiện đang học tại Harvard). Thế rồi hàng năm, sinh viên của Hệ lại được nhận học bổng đều đều từ tay các GS. Trần Thanh Vân, Phạm Xuân Yêm hoặc học bổng Odon Valet. Tôi rất biết ơn các GS Trương Nguyên Trân, Nguyễn Quốc Sơn luôn luôn quan tâm và cổ vũ thày trò chúng tôi (tới nay đã có tới 59 sinh viên học tại Pháp). Nhờ sự giới thiệu của GS Trần Thanh Vân, GS Greg Landsberg (Mỹ) đã nhiều lần đến Hệ tuyển chọn sinh viên của Hệ cho một số trường Đại học của Mỹ. Bộ Giáo Dục và Đào Tạo đặc biệt khuyến khích các tài năng trẻ của hệ. GS Trần Văn Nhung, thứ trưởng, thường xuyên gọi điện cho tôi hỏi thăm về tình hình của Hệ. Nhờ vậy, nhiều sinh viên của Hệ đã được gửi đi đào tạo tại các đại học nổi tiếng của Anh, Nga, Đức, Nhật, Úc, Singapore vân vân (năm 2003 tôi tới thăm Nga, gặp được hơn 20 sinh viên của Hệ đang học tại Đại học Tổng hợp MGU). Thêm vào đó, đúng dịp chương trình VEF (Vietnam Education Foundation) của Mỹ ra đời, nhiều sinh viên của Hệ đã có cơ hội sang Mỹ học tập, đào tạo thành Tiến sĩ.

Với tôi thì một trong những thành công ban đầu của Hệ là có một số sinh viên giỏi Toán hoặc Lý, Hoá đã tự nguyện sang học một số lĩnh vực Sinh học, Khoa học Trái đất. Về sau các sinh viên này đã có nhiều đóng góp cho ngành Sinh học, Địa chất, Địa lý, Khí tượng thuỷ văn và Môi trường (điển hình là Ngô Đức Thành, sau khi bảo vệ tiến sĩ ở Pháp về địa chất, đã sang Nhật làm việc và trở thành nhà khoa học có uy tín). Thỉng thoảng tôi nói đùa với thày Nhân rằng “ngành Địa chất sẽ hưởng lợi nhiều từ HĐTCHKHTN”. Ngoài ra, ngành Cơ học v à Thiên văn cũng được quan tâm đặc biệt (một số sinh viên của Hệ đang theo học hai lĩnh vực này tại Mỹ). Tôi tin rằng, chúng tôi đã là đơn vị đầu tiên đào tạo theo các chuẩn mực quốc tế và thực sự thành công.

Tôi lại phải tự đào tạo lại bản thân một lần nữa để hướng dẫn sinh viên của mình chọn đúng môi trường học tập và làm việc ở trong nước hoặc ở nước ngoài. Nhìn chung, tôi cho rằng tôi không phải là người có tài làm Toán, nhưng tôi có nhiều tài… liệu và biết cách liên hệ, tổ chức để sinh viên học tập tốt. Các thày Hưng, thày Thắng, thày Dư, thày Kỳ Anh, thầy Long, thầy Thư, thầy Châu, thày Hữu Công, thày Minh, thày Thụy, thày Đinh Dũng đã góp cho tôi nhiều ý kiến xác đáng. Các thầy trong ban lãnh đạo nhà trường như Giám đốc ĐHQGHN Đào Trọng Thi, Hiệu trưởng trường ĐHKHTN Nguyễn Văn Mậu cũng tham gia giảng dạy. Thày Lương, thày Hùng, thày Cường, thày Mai Tư, thày Liêm, thày Thông, thày Sơn luôn cổ vũ học sinh giỏi của họ vào học HĐTCNKHTN. Nhờ thế, hầu hết các học sinh đoạt giải Quốc tế và Quốc gia đã tình nguyện trở thành sinh viên của Hệ. Nhiều nhà toán học, vật lý, hoá học vv đã gửi con em của họ cho Hệ đào tạo. Hệ có gần đầy đủ đại diện học sinh của các khối chuyên thuộc nhiều tỉnh thành trong cả nước: chuyên Hùng Vương (Phú Thọ), Trần Phú (Hải phòng), Nguyễn Trãi (Hải dương), Lê Hồng Phong (Nam Định), Lam Sơn (Thanh Hoá) Phan Bội Châu, chuyên Đại học Vinh, ĐHKHTN, ĐHSP, Amsterdam, Chu Văn An (Hà Nội), chuyên Quốc Học (Huế), Lê Quí Đôn (Đà Nẵng)…

Viện Toán học (là một ví dụ của một cơ quan khác) rất hoan nghênh việc thành lập HĐTCNKHTN. Chúng tôi đã mời nhiều nhà Toán học của Viện giảng dạy cho sinh viên của Hệ như: GS Ngô Việt Trung, GS Lê Tuấn Hoa, GS Nguyễn Tự Cường, GS Nguyễn Đình Công… và một số nhà toán học trẻ như Nguyễn Khắc Việt, Phùng Hồ Hải, Nguyễn Quốc Thắng…Có thể nói rằng khắp mọi nơi trong nước đều quan tâm đến kết quả đào tạo của Hệ. Báo, đài thường xuyên đến phỏng vấn. Nhiều Giáo sư nước ngoài tự nguyện đến Hệ giảng bài như GS F. Pham (nhà Toán học nổi tiếng của Pháp), GS Đàm Thanh Sơn (nhà Vật lý trẻ của Mỹ), GS Trịnh Xuân Thuận (nhà thiên văn lừng danh của Mỹ). Có tới 4 người được giải thưởng Nobel :
1.Norman Ramsay, Nobel 1989. ( Various techniques in atomic physics )
2.Jerome Friedman , Nobel 1990. ( Development of the Quark model )
3.James W.Cronin, Nobel 1980, ( Charge-parity violation )
4.Klaus Von Klitzing, Nobel 1985, ( Quantized Hall effect )
đến thăm và cổ vũ cho Hệ (hai GS đầu đến Hệ năm 2001, hai GS tiếp theo - năm 2006). Năm 2003, ngài Giám đốc Polytechnique, tướng Gabriel de Nomazy cũng đến thăm và nói chuyện thân mật với sinh viên của hệ. Tất cả chúng tôi đều hiểu rằng “Có bột mới gột nên hồ”. Không có sự ủng hộ của lãnh đạo, các phòng ban, Khoa và các thầy cô giáo của nhiều lĩnh vực khác nhau thì chương trình đào tạo của Hệ sẽ thất bại. Không có sự hưởng ứng tham gia học tập của sinh viên thì chương trình của Hệ sớm tàn lụi. Tôi luôn ghi nhớ điều ấy.

Đã mười năm trôi qua rồi, ít nhất có tới 150 sinh viên của mỗi ngành Khoa học cơ bản được đào tạo theo chương trình của HĐTCNKHTN. Và do đó ít nhất tôi đã làm quen được 600 bạn trẻ. Tuổi trẻ và tài năng của sinh viên buộc tôi (như một huấn luyện viên) phải trẻ lại, làm việc hăng say hơn. Một số sinh viên của Hệ nay đã trở thành TS, giảng viên, cán bộ nghiên cứu ở nhiều viện uy tín trong và ngoài nước. Nhân dịp này tôi muốn nhắc nhở các bạn trẻ đôi đìều:

1. Trong truyện Kiều có những câu thơ đáng nhớ sau đây:

Mở đầu truyện Kiều Nguyễn Du viết:

“Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.”

Sau đó là:
“Có tài mà cậy chi tài,
Chữ tài đi với chữ tai một vần.”

Rồi ông nhắc nhở:
“Tài tình chi lắm cho trời đất ghen”

Và kết luận
“Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.”

2. Người Trung Quốc xưa đã phân người tài ra làm hai loại:
“Người tài năng” và “Người tài trí”

và có câu bình luận sau đây:
“Người tài năng thường dễ nổi và hay xem thường người tài trí. Người tài trí ít nổi hơn, nhưng người tài năng thường là vật sở hữu của người tài trí. “

Theo tôi thì tài năng là phong độ, còn tài trí là đẳng cấp.

3. Tục ngữ Việt Nam có câu:
“Xấu đều hơn tốt lỏi.”

Theo tôi câu này trong nhiều trường hợp không đúng (một đội bóng phải có một cầu thủ dẫn dắt lối chơi của toàn đội chứ!).

4. Bác Hồ nói:
“Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu.”

Theo tôi câu này luôn luôn đúng. Nhưng diệt giặc dốt rất khó, vì giặc dốt ở trong mỗi con người (kể cả những người rất tài).

5. Trong Quốc Tử Giám có ghi câu:
“Hiền tài là nguyên khí Quốc gia.

Theo tôi câu này là hay nhất trong tất cả các câu trên.

Người ta thường khen nhau: Tài tình quá. Trong thơ và nhạc thường nói nhiều đến chữ tình, ít khi nói đến chữ tài. Nếu trong chương trình “Trò chơi âm nhạc” mà có ô chữ TÀI thì tôi chịu không hát được bài gì ngoài bài “Hoan hô chú bộ đội đánh Mỹ tài ghê”. Còn chữ TÌNH thì có “Tình em biển cả”. Văn nghệ sĩ còn rất kiêng nói đến chữ tài đến thế, thảo nào, khi đặt tên cho Hệ, Giám đốc Đào Trọng Thi phải kiên trì lắm mới giữ được chữ TÀI cho Hê. Người Việt quí trọng người tài, nhưng khiếm tốn. Nhớ lấy điều này các em nhé.

Các em sinh viên của Hệ thân mến, thày Đồn (sinh năm 1934), thày Nhân (sinh năm 1939), tôi (sinh năm 1942) và sau này là thày Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1943), Nguyễn Trọng Uyển (sinh năm 1940) đã già rồi: thày Đồn, thày Nhân, thày Uyển đã về hưu, tôi cuối năm nay, và thày Hùng sang năm cũng thế. Tất cả chúng tôi mong mỏi ngày thành đạt của các em, thay thế thế hệ già chúng tôi, hoặc vì lý do nào đó mà phải ở lại thì hãy theo gương các bác Trân, Vân, Yêm, Sơn, Thuận, Phạm, Tráng… hướng về Tổ quốc Việt nam, tìm cách nào đó phục vụ cho quê hương mình.

Với tôi, mười năm cuối của tôi làm việc ở ĐHKHTN, ĐHQGHN thật sự may mắn, vì được làm việc đúng với tâm nguyện và ước vọng của mình: mười năm trồng cây (vườn hơn 600 cây đã bắt đầu ra hoa, kết trái).

Chúc các em sức khoẻ, thành đạt, may mắn và hạnh phúc. Nhớ rằng, các thày cô luôn tin tưởng và tự hào về các em.

Các em ơi! Hà nội đang vào Thu 2007. Những mùa thu trước, thày thường hát bài ca “Mặt trời bé con” của Trần Tiến để đón các em và Hệ. Mùa thu này, các thầy trong ban điều hành sẽ không còn dip đón các em vào Hệ ĐTCNKHTN nữa. Riêng thày, đâu có buồn, mà chỉ tiếc, Hệ mình không đi tiếp những ngày đắm say. Để diễn tả nỗi niềm của thày lúc này, thầy “hát” tặng các em bài ca “Thư tình cuối thu” của Phan Huỳnh Điểu, phổ thơ Xuân Quỳnh nhé!

“Mùa thu vàng hoa cúc,
Chỉ còn anh và em là của mùa thu cũ…

Kìa bao người yêu mới đi qua vùng heo may,
Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại…”

Thu Hà Nội 2007
Bài viết nhân dịp kỷ niêm 10 thành lập Hệ Đào tạo cử nhân khoa học tài năng, ĐHKHTN, ĐHQGHN: 1997-2007

Nguyễn Duy Tiến

----------------------

Bài viết của bác Trương Nguyên Trân, một giáo sư bên Pháp đã có công rất lớn đưa các sinh viên VN sang học ở Ecole Polytechnique.


Vào những năm 1991-1995, tôi bỏ nhiều thì giờ để giúp nền giáo dục Việt Nam. Trong thời gian này tôi đã gặp nhiều giáo sư Đại Học và hai vị bộ truởng bộ Giáo dục Đào tạo ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh để trao đổi những ý kiến về cải tổ nền giáo dục Đại học Việt Nam. Vào năm 1995, xu hướng ở Việt Nam trong thời điểm này là chuyển hệ thống giáo dục đại học từ mô hình Nga qua mô hình Hoa Kỳ

Cũng trong thời điểm này những nhà lãnh đạo ở trường Polytechnique muốn mở rộng sự đào tạo ở trường này cho sinh viên ngoại quốc không học theo chương trình của những lớp dự bị của Pháp (chương trình học hai hoặc ba năm sau cấp ba để dự bị thi vào những « trường lớn » ở Pháp). Năm 1995, giáo sư Roland Sénéor là người có trách nhiệm đối ngoại ở trường Polytechnique lúc ấy có nhờ tôi tìm những sinh viên Việt Nam xuất sắc để khuyến khích họ thi vào trường Polytechnique. Tôi vui mừng nắm cơ hội này vì trong nhiều năm trước đây tôi đã không thành công lắm trong việc giúp đỡ sinh viên Việt Nam đi du học ở ngoại quốc nhất là ở Hoa Kỳ với sự giúp đỡ của những bạn đồng nghiệp bên ấy.

Cũng vào lúc đó Đại Học Quốc Gia Hà Nội ra đời với sự lãnh đạo của giáo sư Nguyễn Văn Đạo. Vì tôi theo học chương trình Đại học tại Hoa Kỳ và đã làm phó giáo sư giảng dạy Vật Lý tại Đại học Brown (Hoa Kỳ) trước khi về Pháp, giáo sư Nguyễn Văn Đạo và nhiều vị giáo sư khác, nhất là giáo sư Đàm Trung Đồn, đã hỏi ý kiến tôi về việc thành lập một chương trình đặc biệt cho những sinh viên xuất sắc được chọn vào Đại học Quốc Gia (ĐHQG). Tôi thấy chuyện này rất quan trọng để Việt Nam sẽ có một đội ngũ khoa học hàng đầu sau này giúp vào những đại học, kỹ nghệ, kinh tế và những viện nghiên cứu trong tương lai, và tôi đã hoàn toàn tán thành việc này. Đây là giai đoạn đầu của Chương trình Đào tạo Cử nhân Khoa học Tài năng (ĐTCNKHTN) tại Đại Học Quốc Gia.

Mặc dầu sự thành lập của chương trình này phóng theo mô hình Hoa Kỳ, chương trình giảng dạy ở Việt Nam lại khác hẳn so với những chương trình danh dự dùng trong các đại học có tiếng ở Mỹ. Các giáo sư Việt Nam đã quyết định dành cho toán học một địa vị quan trọng trong chương trình học tập, tương đương với những chương trình học tập trong những lớp dự bị ở Pháp. Vì quyết định này và sự thu hút được những sinh viên xuất sắc như một số lớn sinh viên được giải Olympiad quốc tế hay toàn quốc, ĐHQG Hà Nội có ưu thế đối với các đại học khác ở Việt Nam trong những kỳ thi sau này vào trường Polytechnique (2/3 tổng số sinh viên Việt Nam được nhận vào Polytechnique đã học hai hoặc ba năm tại lớp ĐTCNKHTN)

Sau mười năm, với trên 100 sinh viên Việt Nam được học hoặc đang học theo chương trình đào tạo tại Polytechnique, chúng ta có thể hỏi kết quả như thế nào ? Bây giờ có lẽ còn quá sớm để trả lời câu hỏi này một cách chính xác vì chúng ta phải đánh giá sự thành công của chương trình này theo những kết quả các sinh viên sau khi ra đời trong việc làm của họ chứ không phải vì thứ họ đạt được trong lúc học ở trường. Mặc dầu còn hơi sớm, những thành tích đầu tiên cho ta thấy đây là một chương trình đã thành công và sau này có thể giúp Việt Nam nhiều trong việc xây dựng đất nước.

Về ngành Toán học có Ngô Đắc Tuấn (khóa X1997), ra trường đứng đầu cùng với một bạn người Pháp, đã lấy bằng tiến sĩ (TS) cách đây ít năm, đã thành công rực rỡ trong việc nghiên cứu và đã có một địa vị vĩnh viễn trong Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Quốc gia Pháp ; Nguyễn Hoài Minh vừa lấy tiến sĩ Toán học và sẽ tiếp tục công trình khảo cứu ở Hoa Kỳ tại Đại học Rutgers và viện Institute for Advanced Study ở Princeton.

Một số sinh viên Việt Nam ra trường đã chọn làm tiến sĩ ở Hòa Kỳ tại những đại học nhiều tiếng tăm như Đỗ Quốc Anh (X1997), một sinh viên lớp ĐTCNTN trẻ tuổi nhất được nhận vào trường Polytechnique, đã học xuất sắc tại đây, và đã theo học ngành kinh tế tại Đại học Harvard ; Nguyễn Thái Hà (X1997) về toán ứng dụng tại Đại học Illinois, Lương Tuấn Anh (X2000) về kinh tế ở Đại học Princeton, Cao Vũ Dân (X2002) về kinh tế ở MIT, Vũ Việt Anh (X1999) về toán học ở Đại học Columbia, Trần Văn Xuân (X2000) về cơ học ở Đại học Michigan, Lê Thái Hoàng (X2001) về toán học ở UCLA và Nguyễn Bình MInh (X2002) về Vật Lý ở Đại học Northwestern.

Một số sinh viên khác đã làm xong luận án tiến sĩ ở Pháp như Ngô Đức Thành (X1998), Ngô Đức Duy (X1998) về toán học, Nguyễn Đức Trung Kiên (X1998) và Nguyễn Đức Phương (X1998) về Vật lý, Bùi Văn Điệp (X1999) và Đào Thiện Hải (X1999) về Vật lý ứng dụng. Một số khác sau khi ra trường đã quyết định không làm tiến sĩ và đã làm việc như kỹ sư trong kỹ nghệ ở Pháp và một số nhở ở Châu Âu.

Một trường hợp đặc biệt đáng chú ý là Ngô Đức Thành (X1998) sau khi làm luận án tiến sĩ xuất sắc ở Pháp, đã đến làm việc tại Đại học Tokyo, ngành Vật lý địa cầu và đã đạt được nhiều kết quả tốt trong hai năm vừa rồi. Sau đó được mời ở lại Nhật thêm 5 năm, Thành đã từ chối và quyết định về Việt Nam phục vụ đất nước.

Hiện nay đã có một số nhỏ sinh viên ở Polytechnique trở về Việt Nam như Bùi Văn Điệp (X1999), Nguyễn Anh Hoa (X2000) về ngành kỹ sư và Nguyễn Vĩnh Xuân Tiên (X2000) về giáo dục.

Sự đào tạo ở Polytechnique không phải là chuyên môn mà là rất rộng. Đã có rất nhiều sinh viên Pháp ra trường cầm đầu trong kỹ nghệ Pháp. Nhiều sinh viên đã đổi ngành một cách dễ dàng và đã thành công như nguyên tổng thống Pháp Giscard d’Estaing là cựu sinh viên trường này. Trong những sinh viên Việt Nam được đào tạo ở đây cũng có những người thành công sau khi ra trường và đã đổi nghề như Nguyễn Xuân Sơn (X1996) sau khi đã học xong Vật lý tại trường, đã làm xong tiến sĩ Vật lý, đã đổi nghề theo đường kinh tế và đã rất thành công ở Luân Đôn. Vũ Ngọc Anh (X2001) chuyên về Vật lý và đã được phần thưởng của Polytechnique vì đã tập sự xuất sắc ở hãng IBM (Mỹ), đã ra trường nhưng quyết định không theo học bằng tiến sĩ và đang làm cho một hãng tư vấn về kỹ nghệ và chiến lược ở Pháp, một địa vị đòi hỏi sự phối hợp về học thức rộng về kinh tế và kỹ sư.

Chính phủ Pháp, trường Polytechnique và các mạnh thường quân như giáo sư Odon Valet đã đóng góp một cách thiết thực không vụ lợi giúp Việt Nam đào tạo một số nhân tài xuất sắc về khoa học kinh tế có thể giúp Việt Nam bay lên. Đến lúc này là lúc chính phủ Việt Nam phải biết nắm thời cơ dùng những tài năng trẻ bằng cách tạo điều kiện làm việc để đem họ về Việt Nam giúp vào việc kiến thiết đất nước. Để chậm trễ lâu dài chuyện này sẽ rất khó khuyến khích những người này trở lại quê hương trong tương lai vì những lý do cá nhân.



-----------------
Bài viết của M. Roland Seneor, cựu giám đốc phụ trách quan hệ quốc tế của Ecole Polytechnique


Năm 1996 đánh dấu sự khởi đầu của sinh viên Việt Nam tại Ecole Polytechnique khi một thí sinh Việt Nam tham dự kỳ thi tuyển dành riêng cho sinh viên ngoại quốc đầu tiên của trường. Cậu ấy trải qua bài thi vấn đáp trong toà nhà học tiếng Pháp của trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Trời thì nóng, với cậu ấy cũng như với chúng tôi, và cậu ấy tỏ ra rất sợ sệt. Cậu ấy xanh lét (từ “vert” ở đây vừa có nghĩa màu xanh, vừa tả nỗi sợ hãi, lại có thể có nghĩa “non” kinh nghiệm - N.D.) chỉ sau một lúc, bởi cậu dùng tay lau bảng (bằng gỗ sơn xanh), sau đó lại quệt mồ hôi trên mặt. Sự bắt đầu khiêm tốn này có dáng dấp của một cuộc phiêu lưu. Và nếu như chuyến phiêu lưu ấy có thể được khởi hành, tất cả là nhờ sự kiên trì và cái nhìn sáng suốt của giáo sư Trương Nguyên Trân, một đồng nghiệp và là nhà nghiên cứu của Trung tâm Vật lý lý thuyết của trường Polytechnique. Ông Trân muốn thực hiện một điều gì đó hữu ích cho Việt Nam, và ngay khi tôi nói với ông về kế hoạch mở cửa của Polytechnique tới các sinh viên người nước ngoài tài năng nhưng được đào tạo bởi các hệ thống giáo dục không phải của Pháp (tức là tuyển sinh theo thể thức 2 - 2eme voie), ông ấy bảo tôi rằng mạng lưới các đồng nghiệp của ông ở Việt Nam, chủ yếu là ở Hà Nội, có thể giúp đỡ. Đổi lại, tôi có nghĩa vụ giúp đỡ các giáo sư ở Hà Nội, những người trong những điều kiện kinh tế, vật chất khó khăn vẫn làm việc đầy nhiệt tình và luôn luôn lấy chất lượng làm mục tiêu hàng đầu. Theo như tôi nhớ, những gì chúng tôi có thể làm là chuyển tới những gì họ yêu cầu: một số sách về chương trình giảng dạy ở các lớp dự bị (để luyện thi vào các "trường lớn" - N.D).

Năm 97 chúng tôi đã có những thí sinh đầu tiên đến từ trường Đại học Quốc gia Hà Nội, và năm 98 là những thí sinh đầu tiên từ Hệ Đào tạo cử nhân khoa học tài năng. Ba trong số đó đã ghi dấu cho thể thức tuyển sinh mới, đặc biệt là Ngô Đắc Tuấn, hiện là một nhà toán học đầy tài năng, xếp hạng nhì trong danh sách trúng tuyển thể thức 2, đồng hạng nhất với một sinh viên Pháp khi tốt nghiệp, và Đỗ Quốc Anh trúng tuyển chỉ sau một năm học đại học, hiện là một nhà kinh tế học vô cùng thành đạt. Đây là những minh hoạ rõ ràng, nổi bật cho chất lượng đào tạo của Hệ Cử nhân tài năng, dù không thể bỏ qua tư chất hơn người của Ngô Đắc Tuấn và Đỗ Quốc Anh. Đây là kết quả công việc của các giáo sư Đàm Trung Đồn, giáo sư Nguyễn Duy Tiến, giáo sư Nguyễn Văn Mậu và nhiều hơn nữa mà không thể kể hết ra đây, những nhà giáo hết lòng yêu nghề và sẵn sàng hy sinh tiện nghi trong cuộc sống vì sự nghiệp chung; mặt khác cũng phải kể đến trường Đại học Quốc gia Hà Nội đã cho phép họ theo đuổi lựa chọn này. Sự "khám phá" ra một hệ thống giáo dục chất lượng cao ở Việt Nam tương đương với hệ thống các lớp dự bị của Pháp khẳng định chắc chắn rằng thể thức tuyển sinh mới không hề là một kỳ thi kém chất lượng.

Những năm sau đó, có thêm nhiều sinh viên từ Hệ Cử nhân tài năng thi đỗ vào trường Polytechnique, nhóm quốc tịch Việt Nam trong nhiều năm là nhóm sinh viên nước ngoài đông đảo nhất. Rồi dần có thêm những sinh viên Việt Nam đến từ các trường đại học chất lượng cao khác. Tất cả những điều đó, và những ghi nhận của tôi kết thúc vào năm 2003, đã chứng tỏ chất lượng đào tạo của Việt Nam, giữ gìn nó và tôn vinh những người đóng góp cho nó là rất quan trọng đối với đất nước các bạn, bởi đó là sự đảm bảo duy nhất cho sự tăng trưởng thịnh vượng và một tương lai tốt đẹp hơn.

Monday, August 27, 2007

Sinh to dua hau




phuc vu vo yeu

photo by LV

Thursday, July 5, 2007

Physics for fun.

Di dao lang thang tim dc cai nay hay hay. That's why I love phys :) Nhung to khuyen cao moi nguoi dung co tay may lam thu nhe, nguy hiem ra tro day :p

Thursday, June 7, 2007

He is my colleague, not my friend!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

That's what I restrained in my head for long time, but now I wanna cry out loud......................

Sunday, June 3, 2007

Little Statistics

Got a bad news this morning, another staff in the lab decided to leave, the 2nd one in 2 weeks. What the hell is this place???

I really could not believe this cause I used to think that anyone could leave, but him. He is the right hand of some one I call "ba chu" and is the lung of the center. He has stayed here for almost 15 years, since his graduation from the Ecole Polytechnique in France. He is ( actualy used to be) in charge of everything in the lab, info system, equipement and facility management... and is the only one who knows about (the existence of ) all the equipments we have. He edits all the monthly/quarterly reports/proposals coming out from the center (by grabbing pieces of texts from the weekly/monthly reports of everyone of us and putting them together- that's the way we get funded, lol). He is the closest person to the Prof in this lab, spy and let her know about anything happens. Without him, our research will still go on but things will turn topsy-turvy. SUCKSSSSSSSSSSSS. But good for him.

His leaving lets me think about some statistics:

In 2 years that I have been being here, 12 people have unexpectedly left the center: 3 students and 9 postdocs or "permenant" staffs. Sadly that I had really good relation with 6 of them; they helped and motivated me a lot since my earlier days. Have to say that all people felt happy when they left and we all think good for them.

People come and leave, true, but in the same amount of time, we got only 5 new students ( 4 in my year and 1 last year) 1 visitting scholar for a period of 2 years. The number of PhD graduating from the center is only 5 in 2 years, that means 37.5% of student leaves the center unsuccessfully.

Is the center dying?? I am not sure.

In what posture will I be leaving this center? Same answer...

Wednesday, May 16, 2007

Saturday, May 12, 2007

Cham diem Dong Hanh




Gan het han ma hom nay moi nguoi cham diem duoc. Them cai cam giac ngay xua qua, ca Dong Hanh quay quan voi nhau ngoi doc ho so, khong khi rat nghiem tuc nhung lai gan gui, dam am. Co nhung luc tat ca pha len cuoi khi bat gap nhung cau chu ngay ngo, ngo nghinh cua cac em, lai co nhung luc ca phong lai lang han di, thay song lung lanh buot khi ai do doc mot hoan canh qua tham thuong...

Gio ngoi cham diem online, danh phai mot minh gam nham cam giac cua minh, chang chia se voi ai duoc ca. Nam nay chat luong ho so cung ko tot lam, hy vong la doi song chung cua cac em deu kha len. Den ho so cuoi cung thi doc duoc mot bai viet xuc dong, to post len day de moi nguoi tham khao nhe.

Bạn nào muốn đọc các hồ sơ ĐH đợt này thì vào đây nhé

http://donghanh.free.fr/DongHanhKiXII/DaXuLy/BKTPHCM/

-------------------------------------------------------------------------------------------------------

" Có ai trong đời mà không từng mơ ước? Dù lớn hay nhỏ, dù nghẻo khổ, bần cùng cũng như giàu sang, phú quý... Mỗi người đều có cho mình những ước mơ riêng. Đối với tôi, ước mơ hiện tại là được tiếp tục trên con đường Đại Học.

Được sinh ra trong một gia đình khó khăn, từ khi bước vào mẫu giảo thì ba tôi vì 1 cơn bệnh nặng đã qua đời. Mẹ tội đã vất và nuôi 3 chị em tôi khôn lớn. Hàng ngày, mẹ phải dậy sớm cơm nước để ra đồng. Giữa cái nắng oi bức, những giọt mồ hôi của mẹ cứ không ngừng nhỏ xuống. Và những giọt ấy càng khiến chị em tồi thương mẹ nhiều hơn... thế là chị 2 đã nghỉ học để giúp mẹ những công việc nhà. Và ở nhà chỉ có 1 mình tôi đuợc đến trường. Những lúc ấy, tôi tự nhủ rằng " phải cố gắng học thật giỏi, thật ngoan: cho mẹ vui lòng. Dù cuộc sống có vất vả, cơ cực, nghèo khổ đến đâu nhưng nhà vẫn cho tôi được tiếp tục đến lớp... Trong những ngày tháng ba tôi qua đời, mẹ tôi vừa là mẹ vừa là ba. Đôi vai mẽ như trĩu gánh, tuổi mẹ ngày một lớn, thế nhưng mẹ phải lo lắng mọi thứ... và đến năm tôi lên lớp 10, mẹ đã ngã bệnh. Mà kết quả xét nghiệm cho thấy:"mẹ đã bị lao phổi". Theo tôi được biết, căn bệnh ấy cần phải tĩnh dưỡng, phải ăn uống bổ dưỡng... chính lúc ấy, tôi muốn nghỉ học để đi làm kiếm tiền giúp mẹ. NHưng mẹ nói rằng:" đời ba mẹ đã cực khổ nên mẹ không muốn con phải giống như vậy nữa, con phải ráng học. Mẹ sống tới đâu thì lo cho con tới đó." Nhưng có lẽ qua lo lắng mà bệnh của mẹ ngày một nặng. Me ho ngày một nhiều, và những lần như vậy là những lần ho ra máu. Nó như xâu xé tôi. Tôi đã khóc rất nhiều và nói rằng:" mẹ phải chờ con đậu đại học, phải chờ con thành đạt trong cuộc sống để phụng dưỡng mẹ lúc xế chiều." Cho đến khi có kết quả thi đại học cũng là lúc mẹ tôi đã bước sang "thời kì cuối" của bệnh lao phổi. Cầm giấy báo nhập học trên tay, tôi tự nhủ:" con... con đã không phụ kì vọng của mẹ." Mẹ tôi rất vui và đã khóc. Khóc vì con mình đã được bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Khóc vì không biết có đủ tiền cũng như sức khỏe để lo lắng cho tôi đến năm cuối hay không? Có thấy được tôi thành đạt trong cuộc sống? Niềm vui và nỗi buồn cứ lẫn lộn với nhau. Tôi nhớ có lần mẹ nói:" không biết mẹ chết rồi, ai sẽ lo lắng cho con?" Tôi đã khóc, khóc vì quá thương mẹ. Tại sao mẹ luôn nghĩ đến những đứa con mà không nghĩ gì cho riêng mình. "mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm!"

Sự khác nhau về cách thức cũng như phương pháp giảng dạy từ phổ thông sang đại chọ, mới bước đầu tôi đã không thích ứng được. Tôi bắt đầu chán nản, lại nghe tin mẹ bị lờn thuốc, phải chuyển lên bệnh viện Phạm Ngọc Thách để xét kí sinh đồ. Hiện tại mẹ tồi đang chờ kết quả xét nghiệm. Tôi càng lo, lo lắm, lo sợ một ngày nào đó mẹ sẽ rời xa chị em tôi... Tôi đã nghĩ đến mẹ, nghĩ đến căn bệnh của mẹ. Và có lẽ mẹ sẽ rất vui khi tôi học tốt. Đó sẽ là nguồn động viên tinh thần lớn nhất dành cho mẹ.

Thế là, tôi cố gắng hơn. Tuy kết quả không tốt lắm, nhưng tôi nghĩ rằng, học kì tiếp theo mình sẽ tiến bộ hơn. " Khó khăn là thử thách". Mẹ thường bảo thế. "Cái hay của mỗi người là cố nhìn ra được vấn đề. Tại sao mình lại bị kết quả xấu như vậy? Từ đó rút được kinh nghiệm cũng như tìm cách khắc phục mới.

Hiện tại tôi tìm đuợc một chỗ dạy kèm. Đó là dạy cho một em đương học lớp 11, 3 môn T-L-H với 3 buổi tối trong tuần. Tuy chỗ dạy có hơi xa, với chiếc xe đạp thì mọi chuyện đã ổn. Tôi tự hứa " phải cố gắng" để đỡ được phần nào cho mẹ. phải để cho mẹ yên tâm hơn vì tôi đã lớn, đã biết tự lo cho mình!

Đó là ước mơ của tôi. Ước mơ sẽ được tiệp tiếp bước trên con đường học vấn, để có nghề nghiệp thực sự: " kỹ sư hóa chất". Đầu tiên là phụng dưỡng mẹ lúc về già, sau đó là học tiếp lên cao nữa. Bởi theo tôi, muốn là một kỹ sư giỏi thì phải nhất thiết là một người con có hiếu với gia đình!

Và dù có được chọn là một trong những người được nhận học bổng Đồng Hành hay không. Nhưng tôi nói riêng và các bạn cùng các anh chị nói chung xin gửi đến các đàn anh, đàn chị đang sống và học tập ở nước ngoài cũng như các anh chị trong đội công tác xã hội, các phòng, ban... lời cảm ơn chân thành nhất, vì đã tạo ra những tổ chức để giúp đỡ cho các bạn có hoàn cảnh khó khăn được tiếp tục học tập.

" DÙ CÓ ĐI CẢ ĐƯỜNG ĐỜI KHÓI BỤI

HÃY CỨ TIN HẠNH PHÚC Ở CUỐI ĐƯỜNG"

NTT

---------------------------------------------------------------------------------------------

Saturday, May 5, 2007

US University rankings by GIRL




Du don theo chu Hanhmad mot ti. Hoa ra truong minh chi duoc hang B+ :(
-------------------------------------------------------------------------------------
US University rankings by GIRL (*)





(*) A high grade for Girls not only implies that the women on campus are attractive, smart, friendly, and engaging, but also that there is a fair ratio of girls to guys.

1 Arizona State University A+
2 Louisiana State University A+
3 University of Arizona A+
4 University of Central Florida A+
5 University of Georgia A+
6 University of San Diego A+
7 University of Texas at Austin A+
8 Vanderbilt University A+
9 Florida State University A
10 Indiana University A
11 Southern Methodist University A
12 Southwestern University A
13 UC Santa Barbara A
14 University of Alabama A
15 University of Colorado A
16 University of Florida A
17 University of Kentucky A
18 University of Mississippi A
19 University of South Carolina A
20 University of South Florida A
21 University of Southern California A
22 University of Tennessee A
23 Michigan State University A-
24 New York University A-
25 Northeastern University A-
26 Ohio State University A-
27 Syracuse University A-
28 Texas A&M University A-
29 UC Los Angeles A-
30 University of Delaware A-
31 University of Illinois A-
32 University of Iowa A-
33 University of Maryland A-
34 University of Massachusetts A-
35 University of Miami A-
36 University of Michigan A-
37 University of Missouri A-
38 University of North Carolina A-
39 University of Virginia A-
40 University of Wisconsin A-
41 Boston University B+
42 North Carolina State University B+
43 Northwestern University B+
44 Penn State University B+
45 Purdue University B+
46 UC Davis B+
47 UC Riverside B+
48 University at Buffalo B+
49 University of Minnesota B+
50 University of Oklahoma B+
51 University of Oregon B+
52 University of South Dakota B+
53 University of Vermont B+
54 University of Washington B+
55 Yale University B+
56 Auburn University B
57 Binghamton University B
58 Brown University B
59 Duke University B
60 George Washington University B
61 Kent State University B
62 Montana State University B
63 Princeton University B
64 Rutgers New Brunswick B
65 UC Irvine B
66 UC Santa Cruz B
67 University of Connecticut B
68 University of Kansas B
69 University of New Hampshire B
70 University of Pittsburgh B
71 Virginia Tech B
72 Harvard University B-
73 Iowa State University B-
74 Rensselaer Polytechnic Institute B-
75 Stanford University B-
76 Stony Brook University B-
77 Temple University B-
78 Tufts University B-
79 UC San Diego B-
80 University of Chicago B-
81 University of Maine B-
82 University of Nebraska B-
83 University of Rochester B-
84 University of Utah B-
85 Brandeis University C+
86 Case Western Reserve University C+
87 Columbia University C+
88 Johns Hopkins University C+
89 Rochester Institute of Technology C+
90 University of Notre Dame C+
91 University of Pennsylvania C+
92 Washington University in St. Louis C+
93 Georgia Tech C
94 Rice University C
95 UC Berkeley C
96 Caltech C-
97 Cornell University C-
98 Drexel University C-
99 MIT C-
100 Carnegie Mellon University D+


Wednesday, April 4, 2007

validation formation polytechnicienne




Photo by TB.

"J'ai le plaisir de vous annoncer que le jury de validation du 22 mars 2007 vous a délivré le diplôme de l'Ecole Polytechnique. Il vous sera remis lors de la cérémonie de remise des diplômes, le 11 mai 2007"

En fin, j'ai obtenu le premier diplome universitaire... presque 8 ans apres le BAC.


Dans combien de temps j'obtienderai le prochain diplome???




1 an

0


2 ans

4


3 ans

1


4 ans

2


5 ans

5


Je ne sais plus

1





Sign in to vote

Nho nuoc nho




Phai den hon 1 thang roi minh chua co ngum nuoc nho nao vao mieng. Song kieu nay be boi that.

Bao gio moi quay lai canh toi ve " nau an hoanh trang, len mang xem phim, tu nuoc nho ung uc day......."

Chac la con lau, thoi danh doi may tuan nua giai nhiet tam bang cai " wine appreciation class" vay.

Wednesday, March 21, 2007

Ils sont partis, mais leur esprit demeure pour toujours dans les autres.

Khong biet co phai trung lap hay ko ma may hom nay minh deu doc nhieu tin buon. Nhung con nguoi tre trung, lac quan va tran day tinh yeu cuoc song da ra di vi benh tat hiem ngheo.
http://www19.dantri.com.vn/nhipsongtre/2007/3/171097.vip

http://www19.dantri.com.vn/nhipsongtre/2007/3/171258.vip

Con mot truong hop nua co le it nguoi biet hon, nhung lai lam cho minh xuc dong nhieu hon. Boi nguoi day, du chua mot lan quen biet, chua mot lan nghe ten, nhung lai la thanh vien trong gia dinh Dong Hanh. Nhung no luc cua minh, cua tap the sao van con nho be the, ko du giup em, giup nhung nguoi dang hung chiu muon van kho khan, thiet thoi.

Xin dang lai bai viet tren blog cua anh Kiem, dai dien Dong Hanh tai Vietnam ve truong hop cua mot ban sinh vien K51 SP Sinh.

Mot loi tu biet voi nhung nguoi da khuat, va mong rang nhung nguoi con song se song co y nghia hon, quy trong thoi gian cua minh hon, va dac biet, dung bao gio bi quan, nan chi hay guc nga truoc so phan.

---------------------------------------------------

1. Nghe tin em ra đi mà tôi giật thót mình, tim quặn lại, lòng buồn đến tê dại, cố nén xúc động nhưng nước mắt cứ như chỉ chực nghẹn lại là trào ra. Tôi ko tin, ko muốn tin cái điều mà tôi vừa nghe thấy từ cô giáo chủ nhiệm của em "em nó đã đi rồi, em ah". Trong suy nghĩ của tôi thì em sẽ sống, sẽ làm được tất cả bởi vì em có niềm tin vào cuộc sống, có khát vọng tràn đầy và cần sống hơn ai hết.
----------------

Đọc hồ sơ học bổng Đồng hành đối với mình bao giờ cũng là những giây phút buồn. Buồn ko phải vì mình chán cái công việc này mà buồn vì cảm thấy bất lực trước những mảnh đời éo le, những con người bất hạnh. Có những bạn viết đơn như một lá thư để trải lòng mình, giãi bầy tâm sự với các anh chị để mong được cảm thông chia sẻ. Có bạn thì viết rất sơ sài tưởng chừng như chẳng có gì khó khăn cả nhưng đến khi phỏng vấn mà tôi và người phỏng vấn cùng cũng phải rơi nước mắt khi nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má và nấc lên khi trả lời câu hỏi "bạn có thể kể đôi chút về gia đình bạn ko?". Chính vì thế tôi đã gắn bó với Đồng hành được gần 3 năm nay. Mỗi mảnh đời, mỗi số phận nhưng tất cả các bạn đều có thể dùng chung 2 từ "khó khăn, nghị lực". Mỗi năm lại có những mảnh đời đáng quan tâm, đáng trân trọng về sức mạnh phi thường vượt khó của các bạn. Năm nay cũng không ngoại lệ. Tôi ko mấy ấn tượng khi đọc hồ sơ của em và nghĩ rằng chắc cũng ko khó khăn bằng những em tôi đã đọc hồ sơ trước đó.

Con một, bố mẹ làm giáo viên và bản thân đang nằm viện. Chắc bố mẹ làm cán bộ thì ít ra còn có lương và có thể dạy thêm được ít ra hai người thì cũng phải hơn 3tr/ tháng vì bố mẹ em cũng nhiều tuổi tức là hệ số lương cao. Tóm lại là có tiền để em điều trị hơn là những bạn mà bố mẹ là nông dân hay lao động tự do, bấp bênh. Chắc là em này nghĩ: cứ làm, được thì được mà ko được thì thôi, tội gì đây mà. Tôi cứ nghĩ thế cho đến ngày phỏng vấn...

2. Nguyễn Thị ....lớp K51SP khoa ....
Một lần, rồi 2 lần ko có ai xưng tên. Tôi nghĩ thầm chắc là ko đến rồi.
Nhưng một giọng nữ nhỏ nhẹ "thầy ơi, em xin lỗi, bạn ấy ko đến được, em có thể phỏng vấn thay bạn đó được ko?".
Tôi cáu thầm trong bụng "cái cô này hay thật đấy, cô ko biết thế nào là nguyên tắc à?" nhưng vẫn cười giải thích "em ơi, nếu bạn ấy ko đến thì thôi chứ thầy ko phỏng vấn em thay bạn ấy được đâu, vì đó là nguyên tắc và em ko phải là đối tượng xin học bổng, em về đi, thầy rất tiếc là phải gạch tên bạn đó vì hôm nay là buổi phỏng vấn cuối cùng trong 6 buổi phỏng vấn rồi em ah".
Cô bé đó lấm lét nhìn tôi và bỗng nấc lên "thầy ơi, nhưng bạn ấy đang nằm viện thì làm sao mà đến được ạ. Em là Bí thư lớp, em có thể nói về hoàn cảnh của bạn ấy mà, thầy cho em phỏng vấn thay đi"
Tôi cố làm vẻ cương quyết "không được đâu, đó là nguyên tắc"
Cô bé có vẻ buồn nhưng vẫn vớt vát một câu "em tin là thầy sẽ cân nhắc nếu biết hoàn cảnh của bạn ấy"
Tôi suy nghĩ và chấp nhận lời đề nghị đó "thôi được, tôi sẽ phỏng vấn qua em nhưng chỉ để tham khảo thôi nhé vì như thế là sai nguyên tắc, còn hôm nào bảo bạn ấy lên gặp tôi"
Cô bé mừng quýnh lên "em cảm ơn thầy ạ" nhưng nét mặt vẫn còn hơi gợn chút buồn.
Câu chuyện bắt đầu đơn giản như thế nhưng đằng sau "mấy câu lý lịch đơn giản" đó là một con người đầy nghị lực, một cuộc sống bất hạnh đến cùng cực.

Em sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm nghề dạy học ở một xã nghèo của tỉnh Quảng Ninh vốn là một trong những tỉnh giầu của Miền Bắc. Những tưởng cuộc sống sẽ thuận lợi hơn với em khi nhà em có thể được coi là có thu nhập ổn định nhất so với những hộ trong xã. Nhưng mà ông trời đã ko sắp đặt như vậy.

3. Ngày em sinh ra là một ngày tràn ngập hạnh phúc với cha mẹ em, những người đã gắn bó đời mình với sự nghiệp trồng người. Nhưng niềm hạnh phúc đó không được bao lâu thì tin buồn đã tới: em mắc chứng bệnh tự miễn - một chứng bệnh nan y có nghĩa là tự cơ thể đào thải các bộ phận của chính mình. Khi đó em ko biết tình hình bệnh tật thực sự của mình thế nào mà chỉ biết rằng thi thoảng ốm phải nằm viện rất lâu rồi lại về. Mỗi lần như vậy, mẹ đều trấn an là “con ngoan, con sớm khỏi ngay thôi mà” Để chữa bệnh cho em bố mẹ phải bán tất cả những gì có thể bản cũng như vay mượn họ hàng làng xóm để kéo dài cuộc sống cho em. Thậm chí mẹ em đã từng mơ ước sinh cho em một đứa em để có chị có em, để cho vui cửa vui nhà nhưng lại sợ nếu mà sinh ra thì ko có nhiều thời gian và điều kiện chăm sóc cho em mà em thì rất cần sự chăm sóc của gia đình. Thế là mẹ em đành nuốt nước mắt vào trong phá đi giọt máu của mình để dồn tất cả tình cảm cho em.

Trong suốt những tháng ngày bệnh tật đó em vẫn sống, vẫn hy vọng mình khỏi bệnh và vẫn quyết tâm học để tiếp thu kiến thức, học để có kết quả cao nhất cảm ơn bố mẹ đã hy sinh tất cả cho em. Tháng ngày dần trôi, em học hết cấp II, hết cấp III và vào đại học.

Ngày em nhập trường, bố mẹ mừng mà cũng lo vì em học xa nhà lại bệnh tật như thế biết thế nào. Nhưng em an ủi bố mẹ là “con sẽ ko sao cả, con rất khỏe và con sẽ học tốt”.

Hai tháng đầu trôi qua trong suôn sẻ. Em rất thích ngôi trường này bởi nó cho em cảm giác ấm cúng như ngôi trường làng em. Vào lớp mới, em có thêm nhiều người bạn mới, những người rất tốt với em, những người yêu quý em. Và em cũng quý họ, em thầm hứa với mình “mình sẽ cố gắng vì bố mẹ, vì bạn bè mình”. Và em đã làm như thế với tất cả những cố gắng và nỗ lực của mình mặc cho những cơn đau hành hạ cơ thể, mặc cho những lúc mệt mỏi, những lúc ốm thì em vẫn tin là mình sẽ thành công. Em dường như biết rằng mình sẽ ko còn nhiều thời gian nữa nên em cố làm tất cả mọi việc có thể cho bố mẹ, cho bạn bè và những người thân. Lúc nào em cũng trọn vẹn như thế, dường như em đang chạy đua với thời gian để giành lại cho mình những tháng ngày quý giá. Trong suốt những năm đã sống, em luôn là con ngoan, trò giỏi, một người bạn vẹn tình được mọi người quý mến.

Nếu như nhiều người có thể dành ra cả vài tiếng đồng hồ thậm chí thâu đêm để chơi điện tử hay chơi bời trác táng hoặc giành ra vài tiếng chỉ để chát chít thì với em 1s cũng thật sự quý giá. Nếu hỏi ai là người biết rõ giá trị của thời gian nhất thì câu trả lời có lẽ là em, chính em. Nhưng mà cuộc đời này vốn đã có những bất công, người có thể sử dụng thời gian có ích nhất lại thiếu thời gian nhất. Bởi vì một ngày kia...

4. Một ngày kia, ánh nắng ko còn tràn ngập trên khắp cánh đồng nữa, chim cũng không còn hót rộn vang như trước trên lũy tre đầu làng nữa. Thời gian đang lê những bước chậm rãi cuối thu.

Một ngày mà em cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng và quỹ ngã cho dù em cố đứng lên, cố gắng hết sức nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì em lại càng cảm thấy bất lực bấy nhiêu. Em đã ngã, ko còn gắng gượng được nữa. Bạn bè đưa em vào viện, bố mẹ em cũng nghỉ làm để ở bên cạnh em. Mọi người phấp phỏng lo âu và vẫn thầm cầu mong "lần này cũng giống như các lần khác, em ốm rồi em lại quay trở về"

Bác sỹ sau khi khám cẩn thận và làm các loại xét nghiệm có thể đã đề nghị gia đình cho em nằm lại viện để theo dõi thêm.

Một ngày, hai ngày rồi 1 tuần trôi qua, em nằm lặng lẽ và lo lắng cho mẹ sợ mẹ ốm khi phải chăm sóc em như thế.

Cuối cùng thì kết quả cũng có, bác sỹ buồn rầu thông báo: em đã bị suy thận nặng, gan và dạ dày đang bị tổn thương nặng, tỷ lệ bạch cầu cao đột biến có khả năng em đã bị ung thư máu

Tất cả những lời đó như tiếng sét làm choáng váng đối với mọi người và ngay cả với em- người can đảm và có nghị lực nhất, người mà luôn biết rõ chuẩn bị sẵn tinh thần mà cũng còn sốc.

Hơn 2 tháng nằm viện, em ko được ra khỏi giường nhưng em vẫn luôn vui tươi và kể những câu chuyện vui để động viên các bác nằm cùng phòng để mọi người quên đi sự hành hạ về mặt thể xác của bệnh tật. Em vẫn hồn nhiên, vô tư như chú chim non cố cất lên những lời hay nhất, đẹp nhất tặng cho mọi người trong khi chính em cũng cần sự động viên, chia sẻ của mọi người.

-------------------

Tôi hỏi cô bé bí thư: thế tất cả những gì em nói là sự thật chứ?

Cô bé ngước nhìn tôi ứa nước mắt "thầy ơn, em ko nói dối thầy lấy nửa lời, hoàn cảnh bạn ấy thực sự đáng thương lắm thầy ah. Nếu thầy gặp bạn ấy một lần rồi thầy cũng sẽ nghĩ như em" rồi cô bé nghẹn lại ko nói tiếp được nữa. Tôi và người phỏng vấn cùng chợt thấy lòng có những cảm xúc khó tả, buồn và xúc động. Tôi chỉ biết nói như thế mà thôi. Tôi rất muốn gặp em một lần để chứng kiến nghị lực phi thường của em chống chọi với bệnh tật trong những giây phút cuối của cuộc đời. Tôi hỏi địa chỉ phòng em nằm để vào thăm khi bố trí được thời gian và cũng là kiểm chứng luôn lời của cô bé kia nói.

Và rồi một ngày tôi vào thăm em, tôi ngạc nhiên, tôi bất ngờ...
5. Trước khi đến, tôi muốn biết về em nhiều hơn nên bằng mối quan hệ của mình với vai trò là chủ nhiệm ủy ban kiểm tra của Đoàn trường tôi đã có nhiều thông tin về em, về gia đình của em và về những khó khăn mà em sẽ phải vượt qua. Tôi thật sự xúc động khi nghe kể về em và tự hỏi mình sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh của em, liệu tôi có luôn nở nụ cười được như em không? liệu tôi có luôn lạc quan tràn đầy sức sống như em không?
Tôi đã thức gần như cả đêm để viết cho em một lá thư với tư cách đại diện của Đồng hành tại Việt Nam để có thể động viên thêm bởi em đang đối mặt với tử thần từng ngày từng giờ. Tôi muốn lá thư đó thật ngắn gọn và xúc tích để em ko phải đọc quá lâu nhưng cũng muốn đủ dài để có thể nói hết những lời động viên đối với em. Tôi gõ rồi lại del đi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được 1 lá thư mà chính tôi đọc cũng chẳng biết là phải nói thế nào. Nó không hoàn thiện như tôi nghĩ nhưng dù sao tôi cũng vẫn sẽ gửi cho em để thay cho những lời tôi muốn nói với em.

N... thân mến!

Anh có dịp được đọc hồ sơ đăng ký học bổng Đồng hành và được nghe kể về em rất nhiều. Qua những gì được nghe, anh được biết em là người hiện đang phải nỗ lực rất nhiều để có thể chiến thắng bệnh tật và anh cũng được biết em là người luôn có khát vọng được cống hiến và được khẳng định mình. Đó cũng chính là khát vọng, là mong muốn của nhiều bạn trẻ hiện nay trong số đó có cả anh và em. Chính vì vậy, anh càng hiểu và cảm thông với hoàn cảnh của em.

Em à. Trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cũng không thể đánh mất niềm tin và khát vọng phải không em? Bởi có niềm tin là có động lực để thực hiện những ước mơ và hoài bão của mình. Và trong cuộc chiến đấu giành lấy sức khỏe thì càng phải cần có niềm tin và thêm cả nghị lực nữa.

Với những gì anh được biết thì anh hoàn toàn tin tưởng rằng em đã, đang và sẽ làm được điều đó bởi em đã vượt qua bao khó khăn để bước vào giảng đường đại học. Nên anh nghĩ rằng em sẽ thêm một lần nữa chứng tỏ được mình. Hãy cố gắng lên em nhé. Chỉ cần niềm tin, nghị lực và khát vọng, anh tin rằng em sẽ vượt qua tất cả những khó khăn hiện tại.

Hãy vững tin và tiến lên phía trước, em nhé !

Anh hy vọng rằng sẽ sớm gặp lại em ở trường.

Chúc em thành công.

Tôi không rõ lá thư đó có làm em vui hơn không nhưng tôi nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi thoải mái hơn khi đến gặp em với một sự tự tin nhất định trước một người kiên cường sống như em.

6. Sau khi biết được hoàn cảnh của em, tôi cố gắng vận động để em được trao học bổng. Số tiền học bổng thực ra đối với em ko thấm tháp vào đâu so với số tiền thuốc mà hàng ngày bố mẹ em phải lo toan chữa bệnh với hy vọng kéo dài cuộc sống cho em nhưng điều quan trọng nhất tôi muốn em hiểu rằng em ko đơn độc trong cuộc chiến giữa cái sống và cái chết mà bên cạnh em luôn có những người bạn, những người anh chị cho dù cách em nửa vòng trái đất còn chưa gặp mặt em lấy một lần nhưng sẵn sàng chia sẻ với em những khó khăn để em có niềm tin và vững tin hơn ở bản thân.
Và cuối cùng, tên của em cũng có trong danh sách những bạn sinh viên được học bổng và em chính thức là 1 thành viên của gia đình Đồng hành. Một gia đình luôn là chỗ dựa cho những người như em. Tôi vui mừng, tôi hạnh phúc như chính tôi được học bổng vậy. Tôi chỉ muốn báo tin cho em nhưng mà tôi sẽ đến tận nơi để báo cho em tin mừng đó.
Tôi đã hứa sẽ vào thăm em, vào để gặp mặt một con người đã và đang kiên cường đối chọi với thần chết từng ngày từng giờ với một sự kiêu hãnh và với một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.

.........................

Tôi đến thăm em vào một buổi chiều mùa đông se lạnh nhưng ko hề cảm thấy lạnh bởi tôi cảm thấy ấm lòng bởi những gì mình đã và sẽ làm.
Bước đến cửa phòng tôi đã nghe tiếng cười giòn tan của em cũng như những người bệnh xung quanh. Từ ngày em vào đây, căn phòng trở nên đầy ắp tiếng cười, những nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cái không gian ảm đạm của căn phòng toàn những bệnh nhân nặng. Mọi người đều cảm thấy vui vì sự có mặt của em ở bên cạnh họ. Họ cười, họ nói, họ kể chuyện và quên đi những nỗi đau thể xác mà họ đang gặp phải. Nhưng em, chính em lại đang bị những cơn đau dày vò. Ung thư máu, suy thận nặng làm em ko ăn được, những cơn đau luôn hành hạ em nhưng em luôn dùng chút sức lực nhỏ nhoi còn lại để mang lại niềm vui cho những người xung quanh.
Nhìn gương mặt của em tôi ko tin đó là bệnh nhân với những "chứng nan y" mang trong người mà tôi nghĩ đó chỉ là người bị bệnh nhẹ. Nhìn ánh mắt của em tôi hiểu rằng em đã gồng mình lên để động viên mọi người bằng những nụ cười, bằng niềm tin vượt qua số phận.
Khi nói chuyện với em, tôi càng ngạc nhiên hơn bởi những gì em nói. Em yêu đời, biết yêu và biết trân trọng cuộc sống này, biết quý sức lao động của cha mẹ, biết ơn tình cảm của mọi người giành cho em nhưng em ko muốn mọi người nhìn em bằng con mắt thương hại mà hãy nhìn em với hình ảnh như một chiến sỹ kiên cường.
Sau khi nhận học bổng tôi trao cho em, em đọc lá thư mà tôi viết. Ánh mắt em sáng lên rồi lại trùng xuống rồi em nói với tôi:
Thầy ơi, em muốn quay trở lại trường, em nhớ mọi người lắm
Em đã nghỉ mấy tháng rồi, em nhớ trường lớp, nhớ thầy cô, nhớ những chiếc ghế đá ở sân trường đầy nắng thu vàng, nhớ khung cửa sổ quen thuộc nơi em ngồi.
Rồi em hào hứng kể về những người bạn mới, về những kỷ niệm trong thời gian ngắn ngủi em ngồi trên giảng đường đại học. Em nhớ như in và kể thật chi tiết như là những kỷ niệm đó mới diễn ra, những cảm xúc còn mới nguyên trong em.
Nhìn em tôi thầm cảm phục nghị lực và khát vọng sống mãnh liệt trong em. Tôi luôn cầu chúc em có thể vượt qua tất cả để trở lại trường như là một cô học trò bé nhỏ của tôi.
Trước khi tôi ra về, em nhìn tôi với một ánh mắt mà chắc là tôi sẽ ko bao giờ quên và nói đầy tự tin: "thầy ơi, em sẽ mau khỏi thôi, thầy ko phải lo cho em đâu, em sẽ sớm trở lại trường"
Tôi lặng lẽ chào em ra về mà lòng vui hơn rất nhiều bởi tôi biết bệnh tật ko làm em chán nán, ko làm em tuyệt vọng.
Tôi luôn sẵn sàng chờ đón em trở lại trường, em ơi cố gắng lên nhé.

Nhưng cái ngày đó đã ko bao giờ đến với tôi bởi một ngày kia tôi bàng hoàng nhận được tin em đã vĩnh viễn ra đi. Em chào cuộc sống này với một nụ cười trên môi như chính em hàng ngày vẫn mỉm cười cảm ơn ông trời cho em sống thêm 1 ngày trên đời để em chia sẻ niềm vui đến mọi người.
Tôi buồn đến hẫng hụt nhưng cũng tự an ủi rằng đó là sự giải thoát. Em đã than thản ra đi. Nếu cuộc đời này có kiếp sau, tôi cầu chúc em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn và ko gặp những đau khổ như em ở kiếp sống này.
Tôi thắp một nén nhang và cầu chúc cho em gặp nhiều điều tốt lành.
Em ơi, luôn mỉm cười em nhé.

Wednesday, March 14, 2007

Den nhu muc




Far behind schedule, but finally, finished earlier than expected. Tinh hinh la to da gan xong quarter, dang ra ngay mai moi present, nhung co mot dua ban nghi om, ba giao loi minh ra present truoc. The la toi nay ko phai lo nghi gi nhieu. Hung chi, loi dong muc ong ra xu li. (Theo tu vi thi thang nay cua minh la thang den, cung dang gap mot chut truc trac o lab nen hom truoc nhin thay muc tuoi mua ve dinh "giai den" ).

Dung la den nhu muc, hi huc mat hon 1 tieng moi xong bua toi, cai toi choi sang, toan chon con nho ti de nhoi thit cho do bi phoi ( ma dung that, may con nho chang bi phoi ti nao, lai con co technique bit mieng no chu), may con to dai bac thi de lai xao. Cai mieng cua bon no nho bang dau ngon tay tro, ngon tai cai dut con ko vua nua la nhoi . Con dau tien mat gan 3 phut, may con sau chuyen nghiep hon, mat chua day 1phut, nua tieng cung duoc hon 20 chu :D. Day la mot trong nhung tro ky cong nhat minh tung lam . Ran xong, chang nhe lai an voi com khong, the la... mat luon ca buoi toi, chang hoc hanh dc gi, mai con due mot report . Dung la den nhu muc.

Moi nguoi nhin tac pham nay thay muc co den ko nhi :D.

Hom nay co ve viet hoi nhieu, chot ha bang 2 cau hoi

1) Do moi nguoi to co an het dia nay ko

2) Mon nay cham voi gi la ngon nhat :D

p/s: Dung ai ac tam ma mo mieng khen nhe, to ma bi khen thi se phai lam mon nay suot doi mat

Friday, March 9, 2007

What do you know about me?

Hom nay chan viet bai, lang thang vao blog cua ban Duc Vit, tinh co thay cai tro nay hay hay. Loi ve day de ba con trac nghiem. Chac la cung ko de dang gi :D
Get Your Own Quiz!, More Quizzes

Monday, February 19, 2007

Sunday, February 11, 2007

Banh chung Tet




Thang Chap ngay 23,

ong Tao cuoi Ca len chau troi

To ngoi Redline xuong phuong BridgePort cung dan Chicagoans hi huc nhao nan may cai banh chung. Ket cuc cung co duoc gan 10 cap banh, du moi kich co, hinh dang va lay out ben trong :D.

Lan thu 2 trong doi dc tu tay goi banh :)) ( tru nhung lan lon ton chay quanh nguoi lon hoi be).

Merci ban hien MT da chu tri vu nay mot cach rat hoanh trang :)

Wednesday, January 31, 2007

Oc xao ot hay ot xao oc???

Co moi mot nhum oc be ti ma lam nhung 3 qua ot, chang biet la thang nao xao thang nao nua :D. Lai them ca dong gung, hanh... Mot coc nuoc nho to tuong khong du chua chay cai co hong. Kieu nay dem nay kho ngu roi ....

Thursday, January 18, 2007

Song thu

The nay goi la song thu hop phap ba con a :D. Ai doi cac cu lo cho moi thu tuc, don dau ve nha, an o vai ngay roi,( thay hop) moi loi nhau ra ky giay " Dang ky ket hon".

15 ngay da troi qua ke tu khi ky vao " An chung than", khong co duong su nao phan doi nen trung len day de ba con "chung giam" :D

Tuesday, January 9, 2007

Photo




Dao nay lam nguoi doi xem anh cuoi qua, to up vao day de ba con "thuong thuc" vay

Dung co hoi anh nghe thuat nhe, chang co dau :D. Nha to chang co khieu lam dien vien dau, den ngay hom cuoi moi bi bat uon eo vai kieu da thay sai tay, chuot rut roi . May hom an hoi, tiep khach, don dau, co dau cung nang nac doi nguoi ta trang diem nhat di mot chut ( neu ko thi se ko lay chong ) con chu re thi chang them chai dau. THe ma van lay duoc vo, xuan that

Co vai kieu anh " chan que", chup de mai sau con chau biet la cac cu nha minh ko cuoi chui, ba con xem xong thi che vua vua thoi nhe