Wednesday, March 21, 2007

Ils sont partis, mais leur esprit demeure pour toujours dans les autres.

Khong biet co phai trung lap hay ko ma may hom nay minh deu doc nhieu tin buon. Nhung con nguoi tre trung, lac quan va tran day tinh yeu cuoc song da ra di vi benh tat hiem ngheo.
http://www19.dantri.com.vn/nhipsongtre/2007/3/171097.vip

http://www19.dantri.com.vn/nhipsongtre/2007/3/171258.vip

Con mot truong hop nua co le it nguoi biet hon, nhung lai lam cho minh xuc dong nhieu hon. Boi nguoi day, du chua mot lan quen biet, chua mot lan nghe ten, nhung lai la thanh vien trong gia dinh Dong Hanh. Nhung no luc cua minh, cua tap the sao van con nho be the, ko du giup em, giup nhung nguoi dang hung chiu muon van kho khan, thiet thoi.

Xin dang lai bai viet tren blog cua anh Kiem, dai dien Dong Hanh tai Vietnam ve truong hop cua mot ban sinh vien K51 SP Sinh.

Mot loi tu biet voi nhung nguoi da khuat, va mong rang nhung nguoi con song se song co y nghia hon, quy trong thoi gian cua minh hon, va dac biet, dung bao gio bi quan, nan chi hay guc nga truoc so phan.

---------------------------------------------------

1. Nghe tin em ra đi mà tôi giật thót mình, tim quặn lại, lòng buồn đến tê dại, cố nén xúc động nhưng nước mắt cứ như chỉ chực nghẹn lại là trào ra. Tôi ko tin, ko muốn tin cái điều mà tôi vừa nghe thấy từ cô giáo chủ nhiệm của em "em nó đã đi rồi, em ah". Trong suy nghĩ của tôi thì em sẽ sống, sẽ làm được tất cả bởi vì em có niềm tin vào cuộc sống, có khát vọng tràn đầy và cần sống hơn ai hết.
----------------

Đọc hồ sơ học bổng Đồng hành đối với mình bao giờ cũng là những giây phút buồn. Buồn ko phải vì mình chán cái công việc này mà buồn vì cảm thấy bất lực trước những mảnh đời éo le, những con người bất hạnh. Có những bạn viết đơn như một lá thư để trải lòng mình, giãi bầy tâm sự với các anh chị để mong được cảm thông chia sẻ. Có bạn thì viết rất sơ sài tưởng chừng như chẳng có gì khó khăn cả nhưng đến khi phỏng vấn mà tôi và người phỏng vấn cùng cũng phải rơi nước mắt khi nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má và nấc lên khi trả lời câu hỏi "bạn có thể kể đôi chút về gia đình bạn ko?". Chính vì thế tôi đã gắn bó với Đồng hành được gần 3 năm nay. Mỗi mảnh đời, mỗi số phận nhưng tất cả các bạn đều có thể dùng chung 2 từ "khó khăn, nghị lực". Mỗi năm lại có những mảnh đời đáng quan tâm, đáng trân trọng về sức mạnh phi thường vượt khó của các bạn. Năm nay cũng không ngoại lệ. Tôi ko mấy ấn tượng khi đọc hồ sơ của em và nghĩ rằng chắc cũng ko khó khăn bằng những em tôi đã đọc hồ sơ trước đó.

Con một, bố mẹ làm giáo viên và bản thân đang nằm viện. Chắc bố mẹ làm cán bộ thì ít ra còn có lương và có thể dạy thêm được ít ra hai người thì cũng phải hơn 3tr/ tháng vì bố mẹ em cũng nhiều tuổi tức là hệ số lương cao. Tóm lại là có tiền để em điều trị hơn là những bạn mà bố mẹ là nông dân hay lao động tự do, bấp bênh. Chắc là em này nghĩ: cứ làm, được thì được mà ko được thì thôi, tội gì đây mà. Tôi cứ nghĩ thế cho đến ngày phỏng vấn...

2. Nguyễn Thị ....lớp K51SP khoa ....
Một lần, rồi 2 lần ko có ai xưng tên. Tôi nghĩ thầm chắc là ko đến rồi.
Nhưng một giọng nữ nhỏ nhẹ "thầy ơi, em xin lỗi, bạn ấy ko đến được, em có thể phỏng vấn thay bạn đó được ko?".
Tôi cáu thầm trong bụng "cái cô này hay thật đấy, cô ko biết thế nào là nguyên tắc à?" nhưng vẫn cười giải thích "em ơi, nếu bạn ấy ko đến thì thôi chứ thầy ko phỏng vấn em thay bạn ấy được đâu, vì đó là nguyên tắc và em ko phải là đối tượng xin học bổng, em về đi, thầy rất tiếc là phải gạch tên bạn đó vì hôm nay là buổi phỏng vấn cuối cùng trong 6 buổi phỏng vấn rồi em ah".
Cô bé đó lấm lét nhìn tôi và bỗng nấc lên "thầy ơi, nhưng bạn ấy đang nằm viện thì làm sao mà đến được ạ. Em là Bí thư lớp, em có thể nói về hoàn cảnh của bạn ấy mà, thầy cho em phỏng vấn thay đi"
Tôi cố làm vẻ cương quyết "không được đâu, đó là nguyên tắc"
Cô bé có vẻ buồn nhưng vẫn vớt vát một câu "em tin là thầy sẽ cân nhắc nếu biết hoàn cảnh của bạn ấy"
Tôi suy nghĩ và chấp nhận lời đề nghị đó "thôi được, tôi sẽ phỏng vấn qua em nhưng chỉ để tham khảo thôi nhé vì như thế là sai nguyên tắc, còn hôm nào bảo bạn ấy lên gặp tôi"
Cô bé mừng quýnh lên "em cảm ơn thầy ạ" nhưng nét mặt vẫn còn hơi gợn chút buồn.
Câu chuyện bắt đầu đơn giản như thế nhưng đằng sau "mấy câu lý lịch đơn giản" đó là một con người đầy nghị lực, một cuộc sống bất hạnh đến cùng cực.

Em sinh ra trong một gia đình bố mẹ làm nghề dạy học ở một xã nghèo của tỉnh Quảng Ninh vốn là một trong những tỉnh giầu của Miền Bắc. Những tưởng cuộc sống sẽ thuận lợi hơn với em khi nhà em có thể được coi là có thu nhập ổn định nhất so với những hộ trong xã. Nhưng mà ông trời đã ko sắp đặt như vậy.

3. Ngày em sinh ra là một ngày tràn ngập hạnh phúc với cha mẹ em, những người đã gắn bó đời mình với sự nghiệp trồng người. Nhưng niềm hạnh phúc đó không được bao lâu thì tin buồn đã tới: em mắc chứng bệnh tự miễn - một chứng bệnh nan y có nghĩa là tự cơ thể đào thải các bộ phận của chính mình. Khi đó em ko biết tình hình bệnh tật thực sự của mình thế nào mà chỉ biết rằng thi thoảng ốm phải nằm viện rất lâu rồi lại về. Mỗi lần như vậy, mẹ đều trấn an là “con ngoan, con sớm khỏi ngay thôi mà” Để chữa bệnh cho em bố mẹ phải bán tất cả những gì có thể bản cũng như vay mượn họ hàng làng xóm để kéo dài cuộc sống cho em. Thậm chí mẹ em đã từng mơ ước sinh cho em một đứa em để có chị có em, để cho vui cửa vui nhà nhưng lại sợ nếu mà sinh ra thì ko có nhiều thời gian và điều kiện chăm sóc cho em mà em thì rất cần sự chăm sóc của gia đình. Thế là mẹ em đành nuốt nước mắt vào trong phá đi giọt máu của mình để dồn tất cả tình cảm cho em.

Trong suốt những tháng ngày bệnh tật đó em vẫn sống, vẫn hy vọng mình khỏi bệnh và vẫn quyết tâm học để tiếp thu kiến thức, học để có kết quả cao nhất cảm ơn bố mẹ đã hy sinh tất cả cho em. Tháng ngày dần trôi, em học hết cấp II, hết cấp III và vào đại học.

Ngày em nhập trường, bố mẹ mừng mà cũng lo vì em học xa nhà lại bệnh tật như thế biết thế nào. Nhưng em an ủi bố mẹ là “con sẽ ko sao cả, con rất khỏe và con sẽ học tốt”.

Hai tháng đầu trôi qua trong suôn sẻ. Em rất thích ngôi trường này bởi nó cho em cảm giác ấm cúng như ngôi trường làng em. Vào lớp mới, em có thêm nhiều người bạn mới, những người rất tốt với em, những người yêu quý em. Và em cũng quý họ, em thầm hứa với mình “mình sẽ cố gắng vì bố mẹ, vì bạn bè mình”. Và em đã làm như thế với tất cả những cố gắng và nỗ lực của mình mặc cho những cơn đau hành hạ cơ thể, mặc cho những lúc mệt mỏi, những lúc ốm thì em vẫn tin là mình sẽ thành công. Em dường như biết rằng mình sẽ ko còn nhiều thời gian nữa nên em cố làm tất cả mọi việc có thể cho bố mẹ, cho bạn bè và những người thân. Lúc nào em cũng trọn vẹn như thế, dường như em đang chạy đua với thời gian để giành lại cho mình những tháng ngày quý giá. Trong suốt những năm đã sống, em luôn là con ngoan, trò giỏi, một người bạn vẹn tình được mọi người quý mến.

Nếu như nhiều người có thể dành ra cả vài tiếng đồng hồ thậm chí thâu đêm để chơi điện tử hay chơi bời trác táng hoặc giành ra vài tiếng chỉ để chát chít thì với em 1s cũng thật sự quý giá. Nếu hỏi ai là người biết rõ giá trị của thời gian nhất thì câu trả lời có lẽ là em, chính em. Nhưng mà cuộc đời này vốn đã có những bất công, người có thể sử dụng thời gian có ích nhất lại thiếu thời gian nhất. Bởi vì một ngày kia...

4. Một ngày kia, ánh nắng ko còn tràn ngập trên khắp cánh đồng nữa, chim cũng không còn hót rộn vang như trước trên lũy tre đầu làng nữa. Thời gian đang lê những bước chậm rãi cuối thu.

Một ngày mà em cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng và quỹ ngã cho dù em cố đứng lên, cố gắng hết sức nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì em lại càng cảm thấy bất lực bấy nhiêu. Em đã ngã, ko còn gắng gượng được nữa. Bạn bè đưa em vào viện, bố mẹ em cũng nghỉ làm để ở bên cạnh em. Mọi người phấp phỏng lo âu và vẫn thầm cầu mong "lần này cũng giống như các lần khác, em ốm rồi em lại quay trở về"

Bác sỹ sau khi khám cẩn thận và làm các loại xét nghiệm có thể đã đề nghị gia đình cho em nằm lại viện để theo dõi thêm.

Một ngày, hai ngày rồi 1 tuần trôi qua, em nằm lặng lẽ và lo lắng cho mẹ sợ mẹ ốm khi phải chăm sóc em như thế.

Cuối cùng thì kết quả cũng có, bác sỹ buồn rầu thông báo: em đã bị suy thận nặng, gan và dạ dày đang bị tổn thương nặng, tỷ lệ bạch cầu cao đột biến có khả năng em đã bị ung thư máu

Tất cả những lời đó như tiếng sét làm choáng váng đối với mọi người và ngay cả với em- người can đảm và có nghị lực nhất, người mà luôn biết rõ chuẩn bị sẵn tinh thần mà cũng còn sốc.

Hơn 2 tháng nằm viện, em ko được ra khỏi giường nhưng em vẫn luôn vui tươi và kể những câu chuyện vui để động viên các bác nằm cùng phòng để mọi người quên đi sự hành hạ về mặt thể xác của bệnh tật. Em vẫn hồn nhiên, vô tư như chú chim non cố cất lên những lời hay nhất, đẹp nhất tặng cho mọi người trong khi chính em cũng cần sự động viên, chia sẻ của mọi người.

-------------------

Tôi hỏi cô bé bí thư: thế tất cả những gì em nói là sự thật chứ?

Cô bé ngước nhìn tôi ứa nước mắt "thầy ơn, em ko nói dối thầy lấy nửa lời, hoàn cảnh bạn ấy thực sự đáng thương lắm thầy ah. Nếu thầy gặp bạn ấy một lần rồi thầy cũng sẽ nghĩ như em" rồi cô bé nghẹn lại ko nói tiếp được nữa. Tôi và người phỏng vấn cùng chợt thấy lòng có những cảm xúc khó tả, buồn và xúc động. Tôi chỉ biết nói như thế mà thôi. Tôi rất muốn gặp em một lần để chứng kiến nghị lực phi thường của em chống chọi với bệnh tật trong những giây phút cuối của cuộc đời. Tôi hỏi địa chỉ phòng em nằm để vào thăm khi bố trí được thời gian và cũng là kiểm chứng luôn lời của cô bé kia nói.

Và rồi một ngày tôi vào thăm em, tôi ngạc nhiên, tôi bất ngờ...
5. Trước khi đến, tôi muốn biết về em nhiều hơn nên bằng mối quan hệ của mình với vai trò là chủ nhiệm ủy ban kiểm tra của Đoàn trường tôi đã có nhiều thông tin về em, về gia đình của em và về những khó khăn mà em sẽ phải vượt qua. Tôi thật sự xúc động khi nghe kể về em và tự hỏi mình sẽ làm gì nếu rơi vào hoàn cảnh của em, liệu tôi có luôn nở nụ cười được như em không? liệu tôi có luôn lạc quan tràn đầy sức sống như em không?
Tôi đã thức gần như cả đêm để viết cho em một lá thư với tư cách đại diện của Đồng hành tại Việt Nam để có thể động viên thêm bởi em đang đối mặt với tử thần từng ngày từng giờ. Tôi muốn lá thư đó thật ngắn gọn và xúc tích để em ko phải đọc quá lâu nhưng cũng muốn đủ dài để có thể nói hết những lời động viên đối với em. Tôi gõ rồi lại del đi không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được 1 lá thư mà chính tôi đọc cũng chẳng biết là phải nói thế nào. Nó không hoàn thiện như tôi nghĩ nhưng dù sao tôi cũng vẫn sẽ gửi cho em để thay cho những lời tôi muốn nói với em.

N... thân mến!

Anh có dịp được đọc hồ sơ đăng ký học bổng Đồng hành và được nghe kể về em rất nhiều. Qua những gì được nghe, anh được biết em là người hiện đang phải nỗ lực rất nhiều để có thể chiến thắng bệnh tật và anh cũng được biết em là người luôn có khát vọng được cống hiến và được khẳng định mình. Đó cũng chính là khát vọng, là mong muốn của nhiều bạn trẻ hiện nay trong số đó có cả anh và em. Chính vì vậy, anh càng hiểu và cảm thông với hoàn cảnh của em.

Em à. Trong bất cứ hoàn cảnh nào thì cũng không thể đánh mất niềm tin và khát vọng phải không em? Bởi có niềm tin là có động lực để thực hiện những ước mơ và hoài bão của mình. Và trong cuộc chiến đấu giành lấy sức khỏe thì càng phải cần có niềm tin và thêm cả nghị lực nữa.

Với những gì anh được biết thì anh hoàn toàn tin tưởng rằng em đã, đang và sẽ làm được điều đó bởi em đã vượt qua bao khó khăn để bước vào giảng đường đại học. Nên anh nghĩ rằng em sẽ thêm một lần nữa chứng tỏ được mình. Hãy cố gắng lên em nhé. Chỉ cần niềm tin, nghị lực và khát vọng, anh tin rằng em sẽ vượt qua tất cả những khó khăn hiện tại.

Hãy vững tin và tiến lên phía trước, em nhé !

Anh hy vọng rằng sẽ sớm gặp lại em ở trường.

Chúc em thành công.

Tôi không rõ lá thư đó có làm em vui hơn không nhưng tôi nghĩ rằng nó sẽ giúp tôi thoải mái hơn khi đến gặp em với một sự tự tin nhất định trước một người kiên cường sống như em.

6. Sau khi biết được hoàn cảnh của em, tôi cố gắng vận động để em được trao học bổng. Số tiền học bổng thực ra đối với em ko thấm tháp vào đâu so với số tiền thuốc mà hàng ngày bố mẹ em phải lo toan chữa bệnh với hy vọng kéo dài cuộc sống cho em nhưng điều quan trọng nhất tôi muốn em hiểu rằng em ko đơn độc trong cuộc chiến giữa cái sống và cái chết mà bên cạnh em luôn có những người bạn, những người anh chị cho dù cách em nửa vòng trái đất còn chưa gặp mặt em lấy một lần nhưng sẵn sàng chia sẻ với em những khó khăn để em có niềm tin và vững tin hơn ở bản thân.
Và cuối cùng, tên của em cũng có trong danh sách những bạn sinh viên được học bổng và em chính thức là 1 thành viên của gia đình Đồng hành. Một gia đình luôn là chỗ dựa cho những người như em. Tôi vui mừng, tôi hạnh phúc như chính tôi được học bổng vậy. Tôi chỉ muốn báo tin cho em nhưng mà tôi sẽ đến tận nơi để báo cho em tin mừng đó.
Tôi đã hứa sẽ vào thăm em, vào để gặp mặt một con người đã và đang kiên cường đối chọi với thần chết từng ngày từng giờ với một sự kiêu hãnh và với một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.

.........................

Tôi đến thăm em vào một buổi chiều mùa đông se lạnh nhưng ko hề cảm thấy lạnh bởi tôi cảm thấy ấm lòng bởi những gì mình đã và sẽ làm.
Bước đến cửa phòng tôi đã nghe tiếng cười giòn tan của em cũng như những người bệnh xung quanh. Từ ngày em vào đây, căn phòng trở nên đầy ắp tiếng cười, những nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cái không gian ảm đạm của căn phòng toàn những bệnh nhân nặng. Mọi người đều cảm thấy vui vì sự có mặt của em ở bên cạnh họ. Họ cười, họ nói, họ kể chuyện và quên đi những nỗi đau thể xác mà họ đang gặp phải. Nhưng em, chính em lại đang bị những cơn đau dày vò. Ung thư máu, suy thận nặng làm em ko ăn được, những cơn đau luôn hành hạ em nhưng em luôn dùng chút sức lực nhỏ nhoi còn lại để mang lại niềm vui cho những người xung quanh.
Nhìn gương mặt của em tôi ko tin đó là bệnh nhân với những "chứng nan y" mang trong người mà tôi nghĩ đó chỉ là người bị bệnh nhẹ. Nhìn ánh mắt của em tôi hiểu rằng em đã gồng mình lên để động viên mọi người bằng những nụ cười, bằng niềm tin vượt qua số phận.
Khi nói chuyện với em, tôi càng ngạc nhiên hơn bởi những gì em nói. Em yêu đời, biết yêu và biết trân trọng cuộc sống này, biết quý sức lao động của cha mẹ, biết ơn tình cảm của mọi người giành cho em nhưng em ko muốn mọi người nhìn em bằng con mắt thương hại mà hãy nhìn em với hình ảnh như một chiến sỹ kiên cường.
Sau khi nhận học bổng tôi trao cho em, em đọc lá thư mà tôi viết. Ánh mắt em sáng lên rồi lại trùng xuống rồi em nói với tôi:
Thầy ơi, em muốn quay trở lại trường, em nhớ mọi người lắm
Em đã nghỉ mấy tháng rồi, em nhớ trường lớp, nhớ thầy cô, nhớ những chiếc ghế đá ở sân trường đầy nắng thu vàng, nhớ khung cửa sổ quen thuộc nơi em ngồi.
Rồi em hào hứng kể về những người bạn mới, về những kỷ niệm trong thời gian ngắn ngủi em ngồi trên giảng đường đại học. Em nhớ như in và kể thật chi tiết như là những kỷ niệm đó mới diễn ra, những cảm xúc còn mới nguyên trong em.
Nhìn em tôi thầm cảm phục nghị lực và khát vọng sống mãnh liệt trong em. Tôi luôn cầu chúc em có thể vượt qua tất cả để trở lại trường như là một cô học trò bé nhỏ của tôi.
Trước khi tôi ra về, em nhìn tôi với một ánh mắt mà chắc là tôi sẽ ko bao giờ quên và nói đầy tự tin: "thầy ơi, em sẽ mau khỏi thôi, thầy ko phải lo cho em đâu, em sẽ sớm trở lại trường"
Tôi lặng lẽ chào em ra về mà lòng vui hơn rất nhiều bởi tôi biết bệnh tật ko làm em chán nán, ko làm em tuyệt vọng.
Tôi luôn sẵn sàng chờ đón em trở lại trường, em ơi cố gắng lên nhé.

Nhưng cái ngày đó đã ko bao giờ đến với tôi bởi một ngày kia tôi bàng hoàng nhận được tin em đã vĩnh viễn ra đi. Em chào cuộc sống này với một nụ cười trên môi như chính em hàng ngày vẫn mỉm cười cảm ơn ông trời cho em sống thêm 1 ngày trên đời để em chia sẻ niềm vui đến mọi người.
Tôi buồn đến hẫng hụt nhưng cũng tự an ủi rằng đó là sự giải thoát. Em đã than thản ra đi. Nếu cuộc đời này có kiếp sau, tôi cầu chúc em sẽ có một cuộc sống hạnh phúc hơn và ko gặp những đau khổ như em ở kiếp sống này.
Tôi thắp một nén nhang và cầu chúc cho em gặp nhiều điều tốt lành.
Em ơi, luôn mỉm cười em nhé.

Wednesday, March 14, 2007

Den nhu muc




Far behind schedule, but finally, finished earlier than expected. Tinh hinh la to da gan xong quarter, dang ra ngay mai moi present, nhung co mot dua ban nghi om, ba giao loi minh ra present truoc. The la toi nay ko phai lo nghi gi nhieu. Hung chi, loi dong muc ong ra xu li. (Theo tu vi thi thang nay cua minh la thang den, cung dang gap mot chut truc trac o lab nen hom truoc nhin thay muc tuoi mua ve dinh "giai den" ).

Dung la den nhu muc, hi huc mat hon 1 tieng moi xong bua toi, cai toi choi sang, toan chon con nho ti de nhoi thit cho do bi phoi ( ma dung that, may con nho chang bi phoi ti nao, lai con co technique bit mieng no chu), may con to dai bac thi de lai xao. Cai mieng cua bon no nho bang dau ngon tay tro, ngon tai cai dut con ko vua nua la nhoi . Con dau tien mat gan 3 phut, may con sau chuyen nghiep hon, mat chua day 1phut, nua tieng cung duoc hon 20 chu :D. Day la mot trong nhung tro ky cong nhat minh tung lam . Ran xong, chang nhe lai an voi com khong, the la... mat luon ca buoi toi, chang hoc hanh dc gi, mai con due mot report . Dung la den nhu muc.

Moi nguoi nhin tac pham nay thay muc co den ko nhi :D.

Hom nay co ve viet hoi nhieu, chot ha bang 2 cau hoi

1) Do moi nguoi to co an het dia nay ko

2) Mon nay cham voi gi la ngon nhat :D

p/s: Dung ai ac tam ma mo mieng khen nhe, to ma bi khen thi se phai lam mon nay suot doi mat

Friday, March 9, 2007

What do you know about me?

Hom nay chan viet bai, lang thang vao blog cua ban Duc Vit, tinh co thay cai tro nay hay hay. Loi ve day de ba con trac nghiem. Chac la cung ko de dang gi :D
Get Your Own Quiz!, More Quizzes